Trang chủ Diễn đàn Liên hệ  
Tìm kiếm:
 
Danh mục chính
Giới thiệu hội
Sự kiện hội
Tin tức
Kiosk văn nghệ
Odessist cười
KTO? ЧТО? ГДЕ? КОГДА?
Biển Đen Wiki
Giới thiệu tác giả tác phẩm
Góc nội trợ của Odessist
Làm đẹp - thời trang
Thư viện âm nhạc
Thư viện ảnh
Liên kết Website
Thành phố Odessa
Đại học Y Odessa
Trường Bách Khoa Odessa
Trường tổng hợp Odessa
Odessa 360 độ
Trường thực phẩm
Người Việt Kharkov
Hội cựu DHS Odessa trên FB
THT-Solutions
Lưu học sinh Việt nam
Nước Nga.net
Lưu học sinh Liên xô 88-89

Bình chọn
Theo bạn cuộc họp sắp tới nên tổ chức ở đâu?
Hà nội
Hải Phòng
TP Hồ Chí Minh

Thống kê truy cập
Tổng số người truy cập:
23674196
Số người đang online:
88
Khối vuông hy vọng - truyện ngắn của Victoria Tokareva
Sergio không phủ nhận đó là đồ của anh ta. Nhưng anh ta tỏ ra hết sức phẫn nộ trước hành động “phá hoại hạnh phúc gia đình” và “sự can thiệp thô bạo” của người đàn bà kia vào đời tư của anh với chứng cớ của sự phản bội. Sergio nói, nếu luật pháp cho phép thì anh sẽ lấy cả hai người làm vợ, sẽ kiếm tiền để nuôi cả hai. Vì anh ta yêu cả hai người, cả Lôra và người phụ nữ kia, mỗi người theo một kiểu. Nhưng luật pháp lại không cho phép làm như vậy nên anh ta băn khoăn không biết phải hành động như thế nào. Còn người phụ nữ kia thì lại biết rất rõ là mình phải làm gì. Cô ta là một người đàn bà mạnh mẽ và biết đấu tranh vì hạnh phúc của mình.

 

Khối vuông hy vọng - truyện ngắn của  Victoria Tokareva

 

 Hôm nay có vẻ không nhiều bệnh nhân lắm, chủ yếu toàn là các cụ già. Hình như người già tin rằng các loại vitamin sẽ làm trẻ lại những tế bào đã bị lão hoá, rồi những cơn đau nhức, mỏi mệt sẽ qua đi. Và cùng với chúng sẽ tan biến những suy nghĩ về cái chết đang tiến gần, để rồi sáng mai khi tỉnh dậy,cơ thể không cần phải nghĩ đến sức khoẻ mà tiếp tục sống theo thói quen.

Hàng ngày có hai cô y tá trực ở phòng khám là Lôra và Tanhia, một người làm ca sáng từ 8h đến 2h, một người làm ca chiều từ 2h đến 8h tối. Lôra là một phụ nữ ít nói và cả tin. Cô tin tất cả mọi người, tin vào những lời hứa hẹn, tin vào y học. Theo cô mỗi mũi tiêm là một khối vuông hi vọng và giống như trò chơi xếp hình của con trẻ, cuộc đời con người cũng được xây dựng bằng những khối vuông như thế.

 Đối với Tanhia thì lại khác. Cô quan niệm mỗi mũi tiêm là một vết sẹo. Tanhia đã có chồng, nhưng trong đáy sâu tâm hồn cô luôn tin rằng đó chưa phải là phương án cuối cùng của cuộc đời mình. Bấy lâu nay cô vẫn thầm chờ đợi một người đàn ông khác. Có lẽ vì cô chẳng biết phải tìm người ấy ở đâu và vào lúc nào nên cô đành âm thầm, nhẫn nại đợi người ấy tự tìm đến với cô. Cô hi vọng rằng sẽ đến một ngày cửa phòng khám mở ra và người ấy sẽ bước vào, dắt tay cô đưa cô đến một phương trời hạnh phúc. Thế nhưng nhiều năm nay chẳng thấy người ấy đâu, hàng ngày chỉ có các cụ già mở cửa vào khám bệnh. Cứ như thế ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, Tanhina đã chán ngấy những khuôn mặt già nua và những chiếc váy dài lướt thướt quá đầu gối đã cũ sờn. hình như những bệnh nhân già nua kia cũng cảm nhận được điều đó nên họ luôn lúng túng và tỏ ra rất căng thẳng, các cơ căng lên làm mũi kim không thể xuyên vào được. Có những lần Tanhia làm gẫy kim mà vẫn chưa tiêm được đành phải thay kim mới. Ra khỏi phòng khám, các bệnh nhân mặt tái xanh tái xám vì sợ hãi, và chắc chắn chỉ có niềm khát khao mãnh liệt được sống mới có thể bắt họ quay lại đây một lần nữa. Tanhia hận cuộc đời mình như hận người bán hàng đã bán đồ ôi lại còn cân điêu. Trên gương mặt cô luôn hiện hữu một sự tức tối, không thoả mãn. Giả sử như có một ngày nào đó quả thật Người ấy có mở cửa phòng khám đi chăng nữa, nhưng nếu nhìn thấy khuôn mặt bẳn gắt ấy thì chắc hẳn anh ta sẽ đóng sập cửa mà đi sau khi nói vội một câu: “xin lỗi tôi nhầm phòng”. Tanhia sống với một con người nhưng lại chờ đợi một người khác và sự tồn tại nước đôi ấy như vặn xoắn hệ thần kinh của cô. Con người ta khi buồn phiền cũng giống như cây đàn mất điều hưởng, Nếu cứ chơi nhạc bằng cây đàn ấy thì liệu sẽ tạo ra được giai điệu gì đây...

 Chiếc xe bus chật cứng như nêm, có cảm giác như nó bị nhồi thêm đến 50 người với số lượng cho phép. Lôra đứng đờ ra giữa biển người ấy. Người đàn ông bên cạnh dí sát mồm vào mặt cô ngáp một cái rõ to. Cô ngửi thấy cả mùi thịt hun khói trong cái túi xách của ai đó. Lôra định đến cửa hàng" Leipzig"- nơi chuyên bán những đồ ngoại nhập với giá không quá mắc, phù hợp với túi tiền một y tá quèn như cô. Mà lần này nghe đồn là có bán áo lót của Đức chỉ có 6 rúp 50 côpếch một chiếc. Lôra có cảm giác như tất cả mọi người trên chiếc xe bus này đều định đến cửa hàng Leipzig.

 Chiếc xe bus bỗng phanh két lại, một con chó vừa chạy ngang mũi xe và chắc hẳn bác tài không muốn nhận cái gánh nặng sát sinh ấy về mình. Tất cả hành khách đổ nhào về phía trước. Những hành khách đứng ở đầu xe đã phải trải qua những giây phút không mấy dễ chịu vì họ bị sức nặng của cả xe đổ lên, chưa kể đến việc họ hoàn toàn có thể bị va đầu vào cabin của bác tài. Còn những người đứng ở cuối xe có vẻ dễ chịu hơn một chút. Trước khi chuyển bánh chiếc xe lại giật ngược trở lại khiến cho mọi người được dịp ngã ngửa về sau. Thế là những người đứng ở đầu xe và cuối xe có dịp đổi chỗ cho nhau. Những người ở đầu xe thì thoải mái ngả người về phía sau còn tội cho những ai ở cuối xe có lẽ đã bị sức nặng ngàn cân đè lên người. Điều đó hoàn toàn phù hợp với nguyên tắc về sự cân bằng. Chẳng có ai lúc nào cũng khổ sở, và cũng không có ai được sướng mãi. Còn những trường hợp đứng ở giữa xe như Lôra thì trong cả hai trường hợp đều có cảm giác như nhau. Họ không quá tức giận, cũng chẳng thấy dễ chịu gì.

 Mấy phút sau chiếc xe rẽ phải, tất cả mọi người cũng nghiêng theo. Lôra bị lạng sang phải, cô cố gắng đứng vững, nhưng không sao trụ được , cô rơi phịch vào lòng một hành khách đang ngồi. Cặp đùi của người ấy cứng và nhọn, chắc là của một người đàn ông. Chiếc xe lắc mạnh lần nữa, lần này đầu Lôra dúi hẳn vào ngực hành khách đó.

- Xin lỗi... - Lôra lắp bắp- Tôi không đứng dậy được

 - Chị cứ ngồi tự nhiên.

 Lôra ngước mắt lên. Đó quả đúng là một người đàn ông.

 Thỉnh thoảng trên vô tuyến người ta chiếu những bộ phim khoa học về những đoàn thám hiểm chuyên nghiên cứu sự sống dưới đáy đại dương. Lôra thích nhất cảnh những nhà thám hiểm đứng trên mũi tàu, không, trông nó giống như một chiếc bè hơn là một con tàu. Nom họ thật đẹp, với những mái tóc vàng óng đầy quyến rũ. Thân hình họ như được tắm đẫm sóng biến, ánh nắng mặt trời, gió đại dương và cả tình yêu khoa học. Nhìn họ ta rất muốn tin rằng trên đời này phụ nữ sinh ra là để được yêu và con người sinh ra để hưởng hạnh phúc. Lôra nhìn vào đôi mắt xanh lục, trong sáng và trung thực của người đàn ông. Cô nhận thấy rằng anh rất giống những nhà thám hiểm kia.

 Nếu không có những người xung quanh, nếu như hành động này không bị coi là thiếu văn hoá, nếu như không sợ sự lên án của xã hội thì có lẽ cô đã dụi đầu mình vào ngực người đàn ông ấy mà nói rằng: Em thật hạnh phúc!!!

 Phải chăng hạnh phúc chính là khi con người ta có cảm giác thật bình yên và không còn mong muốn bất cứ điều gì khác nữa ngoài những gì đang có. Rồi người ấy sẽ ôm gọn cô trong lòng và nói: - Anh cũng vậy...

Nhưng thật buồn vì đã đến lúc cô phải đứng dậy.

- Tôi sẽ xuống ở bến tới, cô hãy ngồi vào chỗ của tôi đây này - người đàn ông đề nghị.

- Không cần đâu ạ - Lôra từ chối như thể đây không phải là ghế xe ôtô bus mà là sa lông nhà anh ta vậy.

- Đằng nào tôi cũng xuống mà. Đến bến của tôi rồi.

Lôra khẽ gật đầu. Hình như hạnh phúc chưa bao giờ ở lại lâu bên cô. Nếu không phải người khác đến cướp đi từ tay cô thì cũng là nó dứt áo ra đi không hẹn ngày trở lại.

- Tôi phải xuống đây! Tôi có một cuộc hẹn..

Không hiểu sao người đàn ông giải thích điều đó với cô trong khi anh ta hoàn toàn có quyền ra đi không cần giải thích bất cứ điều gì. Thực ra nếu hạnh phúc đã bỏ ta đi thì đâu có quan trọng lý do gì. Không, cũng có thể lý do cũng quan trọng cứ. Nó sẽ có ý nghĩa cho những hoài niệm, Mà hoài niệm là một phần của cuộc đời ta đó thôi.

Lôra đứng dậy, người đàn ông cũng đứng lên theo và trong một khoảng khắc cơ thể hai người lại khẽ chạm vào nhau.

 - Chúng ta sẽ gặp lại nhau nhé! - Bất giác người đàn ông nói...

- Hôm nay được kkhông ? Lôra hỏi giọng gấp gáp.

- Ở đâu? lúc mấy giờ nào?

- Năm giờ chiều cạnh rạp chiếu phim Kazaktan được không?

- Tại sao lại ở đấy?

- Vì tôi làm ở đó mà.

 - Ở rạp chiếu phim á?

 - Không, ở một phòng khám ngay cạnh đó.

 Xe bus dừng lại ở bến tàu điện ngầm. Người đàn ông vội vàng nhảy ra khỏi xe. Hàng cúc áo của anh như sắp bung ra vì chen lấn xô đẩy. Hình như một mình anh ta xuống ở bến này còn tất cả hành khách khách đều ở lại trong xe. Trong cuộc đời của Lôra dường như bao giờ cũng vậy, những người hoàn toàn không nhất thiết thì ở lại còn cái người cô cần nhất thì lại ra đi.

Lôra dí sát mặt vào cửa sổ. Người đàn ông đứng lại chỉnh trang chiếc áo cho ngay ngắn. Trông anh thật tội nghiệp giống như một cậu bé mồ côi bị bỏ rơi từ khi còn rất nhỏ. Hoặc ít ra cô có cảm tưởng như thế, Lôra mất hết hứng thú đến cửa hàng Leipzig. Cô xuống ở bến sau đó, sang đường và ngồi lên chiếc xe bus ngược chiều để đi về phía rạp Kazakstan.

- Anh ta sẽ chẳng đến đâu- Tanhia nhìn vào Lôra với vẻ thương hại pha chút mỉa mai.

 Giờ này đang vắng bệnh nhân nên Tanhia mang cái mũ len đan dở ra đan tiếp.

- Sao cậu lại nghĩ thế?- Lôra thắc mắc.

- Hoặc là anh ta sẽ không đến. Hoặc anh ta là một Đông Joăng chính hiệu.

- Tại sao?

- Tất cả bọn đàn ông đều thế cả.

 - Không, mình thấy con người anh ấy rất tốt- Lôra nói- Anh ấy nhất định sẽ đến. Mình tin chắc như vậy.

- Sao cậu có vẻ tự tin thế?

- Mình đã nhìn vào mắt anh ấy.

- Làm sao mà đã kịp nhìn vào mắt nhau chứ?

- Mình đã ngồi vào lòng anh ấy mà.

- Cậu nói cái gì- hai mắt Tanhia mở to tròn xoe- Vừa quen nhau đã ngồi vào lòng à?

- Chính xác hơn là ngồi vào lòng rồi mới làm quen với nhau.

 Tanhia bỏ đôi que đan xuống, ngước mắt lên nhìn Lôra đầy tò mò. Lôra nhìn ra cửa sổ. Từ đây có thể nhìn rõ cửa hàng đồ gỗ và rạp “Kazakstan”.

- Chiều nay cậu trực giúp mình nhé- Lôra nói- ngày mai mình sẽ trực cả ngày, nếu cậu muốn cả ngày kia cũng vậy.

- Cậu đừng hy vọng viển vông. Anh ta sẽ chẳng đến đâu.

- Sao lại không?

 - Cậu hãy ngắm mình trong gương xem- Tanhia nói.

Lôra biết mình không còn trẻ, cũng chẳng thuộc loại sắc nước hương trời. Cô có khuôn mặt rất điển hình của một phụ nữ Nga. Mọi người luôn bảo trông cô giống một ai đó.

Lôra bất chợt nhớ về quá khứ…

Những dòng sông lấp lánh, những buổi dạo chơi cùng Sergio, người chồng và là mối tình đầu của cô. Hồi ấy Lôra mới 19 tuồi, trẻ trung và ngây thơ và họ đã có những tháng ngày thật hạnh phúc.

Rồi một lần bỗng có tiếng gõ cửa. Lôra đã rất ngỡ ngàng khi thấy một người phụ nữ đứng sừng sững trước cửa.

- Anh Sergio có nhà không?- Người phụ nữ hỏi sẵng giọng.

- Anh ấy đi làm rồi ạ- Lôra không giấu nổi sự bối rối.

 - Cô hãy đưa cho anh ấy cái này.

 Lôra cầm lây gói giấy báo, bên trong là đôi tất và đồ lót của chồng cô.

Sergio không phủ nhận đó là đồ của anh ta. Nhưng anh ta tỏ ra hết sức phẫn nộ trước hành động “phá hoại hạnh phúc gia đình” và “sự can thiệp thô bạo” của người đàn bà kia vào đời tư của anh với chứng cớ của sự phản bội. Sergio nói, nếu luật pháp cho phép thì anh sẽ lấy cả hai người làm vợ, sẽ kiếm tiền để nuôi cả hai. Vì anh ta yêu cả hai người, cả Lôra và người phụ nữ kia, mỗi người theo một kiểu. Nhưng luật pháp lại không cho phép làm như vậy nên anh ta băn khoăn không biết phải hành động như thế nào. Còn người phụ nữ kia thì lại biết rất rõ là mình phải làm gì. Cô ta là một người đàn bà mạnh mẽ và biết đấu tranh vì hạnh phúc của mình.

Sau khi Sergio bỏ đi, Lôra gầy rộc hẳn đi. Suốt ngày cô nằm bẹp trên giường, không thiết ăn uống gì. Mỗi ngày cô gầy đi một cân, và dường như cô đang chết dần chết mòn. Sergio chính là cuộc sống, là hơi thở của cô. Nếu không có Sergio, tức là không còn cuộc sống nữa. Hàng ngày Tanhia bớt một phần bữa ăn của gia đình để mang đến cho Lôra. Cô bắt Lôra ăn và tâm sự với cô. Thực ra toàn Tanhia nói một mình...

 Sergio bỏ cô đi vào cuối mùa hè. Sau đó hai năm cũng vào cuối mùa hè bác sĩ trưởng của phòng khám ngỏ lời với Lôra. Ông ta 40tuổi, còn Lôra mới 22. Ông ta là bác sỹ trưởng, tức là một con người quan trọng và Lôra tự hào về ông ấy. Bác sỹ trưởng luôn nói rằng Lôra là ước mơ của cuộc đời mình, nhưng ông không thể rời mắt khỏi cậu con trai. Phải chờ nó tốt nghiệp phổ thông và thi đỗ đại học thì ông ta mới có thể cưới Lôra và tạo dựng một cuộc sống chung hạnh phúc bên cô được. Ba năm sau con trai của bác sỹ trưởng tốt nghiệp phổ thông và thi đỗ vào đại học, ông ta nói với Lôra: “Bọn trẻ, lúc bé thì lo kiểu bé, khi lớn lại lo kiểu lớn”. Nếu bây giờ ông bỏ gia đình để đến với Lôra thì cậu con trai sẽ không có bố, mà ở tuổi này nó rất dễ sa ngã, không biết chừng còn lao vào con đường nghiện hút hay làm những chuyện rồ dại khác. Ông ta thuyết phục Lôra chờ thêm vài năm nữa cho thằng bé tốt nghiệp đại học, thực sự trở thành người lớn, tự biết lo cho cuộc sống riêng của mình, đến lúc ấy nhất định bác sỹ trưởng sẽ thực hiện lời hứa kết tóc xe tơ với Lôra. Thế là thêm 4 năm nữa đã trôi qua một cách vô ích.

Bác sỹ trưởng còn có tính ghen khủng khiếp. Suốt thời gian quan hệ với nhau ông ta luôn cấm Lôra đi đâu hoặc làm gì mà không được sự đồng ý của ông ấy. Lôra chỉ có mặt trong niềm vui của ông ta, nhưng lại không hề có tên trong danh sách trách nhiệm và bổn phận của ông ấy. Thời gian trôi đi, cùng với nó là những năm tháng héo mòn trong đợi chờ và mông lung vô định của Lôra. Nhưng khi cậu con trai tốt nghiệp đại học thì cũng là lúc người ta cử bác sỹ trưởng đi làm chuyên gia ở một nước Châu Phi hẻo lánh. Ông ta đề nghị Lôra đi cùng, nhưng cô đã ở lại.

Cô chỉ còn biết hy vọng rồi sẽ đến một ngày có một người đàn ông chân chính sẽ đến với cô, và từ lúc ấy cô sẽ được có mặt trong niềm vui và cả trách nhiệm của người ấy, bởi vì họ sẽ cùng chung một số phận, cùng chung một cuộc sống…

…Đồng hồ đã điểm 8 hồi chuông. Đường phố vắng tanh. Những đôi trai gái tình tự bên cạnh những tấm panô quảng cáo cũng đã vào rạp. Cửa hàng đồ gỗ đã đóng cửa từ lúc nào Lôra cũng chẳng hay.

 Một cô gái trẻ đẩy chiếc xe nôi ngang qua chỗ Lôra. Cô nhìn theo bóng họ như cố hình dung ra những đường nét không rõ ràng về cuộc sống tương lai của mình. Xung quanh vắng lặng và trong tâm hồn Lôra cũng thật trống rỗng.

- Tôi biết rằng thể nào em cũng đợi…

Lôra giật bắn mình khi nghe thấy tiếng nói từ phía sau. Cô quay lại và không thể tin vào mắt mình nữa. Anh ấy đã đến, người đàn ông cô gặp trên xe buýt sáng nay giờ đang đứng trước mặt cô. Trông anh lúc này thật trẻ trung và hấp dẫn như một vị bá tước hào hoa, phong nhã. Chỉ có một điều hơi khác là vị bá tước của cô vận một bộ đồ jean. Không hiểu người ấy đã xuất hiện trước mắt cô bằng cách nào? Hay là anh đã trốn ở đằng sau những tấm biển quảng cáo?

- Anh cố tình trốn ư?

- Không. Tôi đã đến muộn.

 - Tại sao anh lại đến muộn?- Lôra hỏi. Cô chẳng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm của người phụ nữ đã mách bảo cô rằng hạnh phúc ngọt ngào đã đến với cô và đang ở rất gần.

 - Tôi đã quên mất tên rạp chiếu phim. Tôi chỉ nhớ là một cái gì đó ở vùng Trung Á, nơi rất nóng…

 - Thế anh đã tìm thấy bằng cách nào?

- Tôi đã đi khắp các rạp hát có cái tên phù hợp. “Kirgizia” này, “Alma Anta” này, “Akmenia” này, rồi “Tashken”...- đếm hết ngón trên bàn tay phải người đàn ông lại chuyển sang tay trái- “Erevan” này, “Bacu” này, cả “Tbilisi” nữa… tôi đã đi tìm suốt 4 tiếng đồng hồ.

- Nhưng “Tbilisi” có thuộc Trung Á đâu.

 - Nhưng ở đó cũng rất nóng mà…

 Người đàn ông mỉm cười, trao cho Lôra một bó hoa tử đinh hương mà từ nãy đến giờ anh giấu sau lưng, âu yếm nhìn cô và nói:

- Tôi biết thế nào em cũng đợi…

 - Tại sao anh lại tin như thế?

 - Vì tôi đã nhìn vào mắt em.

 (Nguồn: http://svnganhang.vn/diendan/showthread.php?t=920)

&

Bình luận
  Bình luận Liên hệ In trang
Tin liên quan
»
» Taras Shevchenko - Nhà thơ, Hoạ sĩ, Nhà dân chủ cách mạng của Ukraina
» Số phận dữ dội của “Sông Đông êm đềm”
» 31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 – 1841) - Phần 2 - Thái Bá Tân dịch
» 31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 – 1841) - Thái Bá Tân dịch ( Phần 1)
» Dostoyevski trong một thế giới duy ác - Trần Mạnh Hảo
» Chiutchev: một mặt trời thơ ca Nga khác?!
» Truyện ngắn "Bốn ngày" của V.M. GARSHIN (Все́волод Миха́йлович Гаршин)
» V.M. GARSHIN (Все́волод Миха́йлович Гаршин) – MỘT BẬC THẦY TRUYỆN NGẮN NGA
» Belinxki (Виссарио́н Григо́рьевич Бели́нский) - người đồng sáng tạo “thế kỷ vàng” của văn học Nga
» A.Blok (Алекса́ндр Алекса́ндрович Блок) - Nhà thơ lớn của nước Nga - Nguyễn Xuân Hòa
» Konstantin Nikolayevich Batyushkov (Константи́н Никола́евич Ба́тюшков :1787 – 1855)
» Thi sĩ Nga Nikolai Rubtsov (Николай Михайлович Рубцов): Xót xa giùm chút chút dịu dàng tình tôi…
» Ba con chó trong đời Ada - Truyện ngắn của Elena Nekrasova
» V.A.ZHUKOVSKY(Васи́лийАндре́евичЖуко́вский) - NGƯỜI MỞ ĐẦU PHONG TRÀO LÃNG MẠN NGA - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» Gavrila Romanovich Derzhavin (Гаврии́л (Гаври́ла) Рома́нович Держа́вин) – một tượng đài thơ ca Nga cổ điển - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» ALEXANDR SUMAROKOV (Александр Петрович Сумароков) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» MIKHAIL LOMONOSOV VÀ BÀI TỤNG CA SUY TƯỞNG BAN CHIỀU VỀ HIỆN TƯỢNG BẮC CỰC QUANG
» Chú Rể Sư Tử (ЛЕВ ЖЕНИХ) của Vasily Kirilovich Trediakovsky (1703 - 1769) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» SỬ THI DÂN GIAN NGA (TRÁNG SĨ CA) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» “BÀI CA VỀ ĐẠO QUÂN IGOR” – ÁNG SỬ THI CỦA VĂN HỌC NGA CỔ - bài viết của Trần Thị Phương Phương
» Một cái kết có hậu - truyện của Victoria Tokareva
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Trần Thị Phương Phương dịch - tiếp theo và hết)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần VII - Trần Thị Phương Phương dịch)
» Modest Petrovich Mussorgsky và tác phẩm
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần VI - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần V - Trần Thị Phương Phương dịch)
» Sương Trắng Bạch Dương - Một dịch phẩm thơ công phu, trang nhã
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần IV - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần III - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần II - Trần Thị Phương Phương dịch)
» NHÀ VIỆT HỌC N. I. NICULIN VÀ NỬA THẾ KỶ ĐỒNG HÀNH CÙNG VĂN HỌC VIỆT NAM (tiếp theo và hết)
» NHÀ VIỆT HỌC N. I. NICULIN VÀ NỬA THẾ KỶ ĐỒNG HÀNH CÙNG VĂN HỌC VIỆT NAM (Phần I - bài viết của PGS. TS. NGUYỄN HỮU SƠN (Viện Văn học – Hà Nội)
» Bản Sô - nát KREUTZER - Truyện của Lev Tolstoy (Phần I - Trần Thị Phương Phương dịch và giới thiệu)
» Một ngày không nói dối - truyện ngắn của Victoria Tokareva
» VỀ TRUYỆN NGẮN “MỘT CHUYỆN ĐÙA”
» Người vợ cuối cùng của Esenin
» HOA HỒNG CHO EMILY - William Faulkner (25/9/1897 - 6/7/1962)
» Victoria Tokareva : vịn vào đàn ông khỏi ngã
» Sura dễ thương
» HANS CHRISTIAN ANDERSEN – ĐỜI VÀ THƠ
» Valery Yakovlevich Bryusov và bài thơ “SÁNG TẠO”
» Về bộ phim “Số Phận Trớ Trêu” và Đạo diễn Eldar Ryazanov
» TỪ MỘT BẢN DỊCH THƠ SUY NGHĨ VỀ VIỆC TIẾP CẬN TÁC PHẨM VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI .
» Maxcva không tin vào những giọt nước mắt và những bài hát trong phim
» Tôi hỏi cây Tần Bì

Моя Одесса
Chi tiết>>
Thư viện ảnh
Ảnh Giải tennis Người Biển đen mở rộng - Hè 2013
Ảnh gặp mặt ngày 18 - 4 - 2009
Hình ảnh về buổi Giao lưu nhân ngày Chiến thắng Phát xít - ngày 9 tháng 5 năm 2013
Hình ảnh về Giải Tennis - Người biển đen Hè 2012
Ảnh phong cảnh
Ảnh Phong Cảnh
Thông báo ban quản trị
Tin nhanh số 3
Thông báo các trường
Quảng cáo
 
Copyright © 2010 Hội Cựu du học sinh Odessa