Trang chủ Diễn đàn Liên hệ  
Tìm kiếm:
 
Danh mục chính
Giới thiệu hội
Sự kiện hội
Tin tức
Kiosk văn nghệ
Odessist cười
KTO? ЧТО? ГДЕ? КОГДА?
Biển Đen Wiki
Giới thiệu tác giả tác phẩm
Góc nội trợ của Odessist
Làm đẹp - thời trang
Thư viện âm nhạc
Thư viện ảnh
Liên kết Website
Thành phố Odessa
Đại học Y Odessa
Trường Bách Khoa Odessa
Trường tổng hợp Odessa
Odessa 360 độ
Trường thực phẩm
Người Việt Kharkov
Hội cựu DHS Odessa trên FB
THT-Solutions
Lưu học sinh Việt nam
Nước Nga.net
Lưu học sinh Liên xô 88-89

Bình chọn
Theo bạn cuộc họp sắp tới nên tổ chức ở đâu?
Hà nội
Hải Phòng
TP Hồ Chí Minh

Thống kê truy cập
Tổng số người truy cập:
23447430
Số người đang online:
39
Konstantin Nikolayevich Batyushkov (Константи́н Никола́евич Ба́тюшков :1787 – 1855)
Konstantin Nikolayevich Batyushkov (1787 – 1855) là một trong những người khởi đầu cho phong trào thơ ca lãng mạn của Nga. Mười bốn tuổi, Batyushkov vào học trung học ở Peterburg và mười sáu tuổi bắt đầu say mê đọc văn học Nga và Pháp, chịu ảnh hưởng sâu sắc của người cậu ruột đồng thời là người nuôi dưỡng mình là nhà thơ, chính trị gia, nhà hoạt động văn hóa nổi tiếng M.N.Muravyov.

 Konstantin Nikolayevich Batyushkov (1787 – 1855) là một trong những người khởi đầu cho phong trào thơ ca lãng mạn của Nga. Sinh ra trong một gia đình quý tộc lâu đời, lên bảy tuổi, Batyushkov mất mẹ - bà mẹ chết vì căn bệnh tâm thần, sau này di truyền cho nhà thơ tương lai cùng người chị gái. Mười bốn tuổi, Batyushkov vào học trung học ở Peterburg và mười sáu tuổi bắt đầu say mê đọc văn học Nga và Pháp, chịu ảnh hưởng sâu sắc của người cậu ruột đồng thời là người nuôi dưỡng mình là nhà thơ, chính trị gia, nhà hoạt động văn hóa nổi tiếng M.N.Muravyov (1757 – 1807). Batyushkov nghiên cứu thế giới cổ đại và say mê Titullus và Horace, những sáng tác đầu tiên của Baytyushkov mô phỏng theo hai nhà thơ La Mã này. Cũng nhờ ảnh hưởng của Muravyov, Batyushkov sớm có một khiếu thẩm mỹ và văn chương tinh tế, và quen biết với giới văn chương ở Petersburg. Bài thơ đầu tiên của Batyushkov xuất hiện trước công chúng độc giả trên tờ “Tin tức văn học” năm 1805 với nhan đề “Gửi những dòng thơ của tôi”. Thời gian chiến tranh Napoleon ở châu Âu, Batyushkov từng tham chiến, bị thương, rồi giải ngũ. Cuối năm 1809 đánh dấu một giai đoạn mới trong sự nghiệp văn chương của nhà thơ khi ông chuyển đến Moskva, tham gia vào nhóm văn chương của N.M.Karamzin, gần gũi với các nhà thơ nổi tiếng như Zhukovsky, V.L.Pushkin, Vyazemsky. Thời gian chiến tranh vệ quốc (1812) Batyushkov lại gia nhập quân đội, làm sĩ quan tùy tùng cho vị tướng nổi tiếng N.N.Rayevsky, tham gia cuộc viễn chinh năm 1813-1814 của quân đội Nga kết thúc bằng việc đánh chiếm Paris. Hành trình ra nước ngoài có ảnh hưởng lớn đến Batyushkov: nhà thơ lần đầu làm quen nhưng lập tức say mê văn học Đức, các tượng đài, bảo tàng, thư viện ở Paris để lại ấn tượng không phai trong lòng ông. Ông còn đến Anh, Thụy Điển, nhưng nỗi nhớ nhà đưa ông trở về lại nước Nga, nơi ông hoàn toàn từ bỏ sự nghiệp quân ngũ và chú tâm vào hoạt động văn chương. Batyushkov tham gia tích cực vào nhóm “Arzamas”, cùng với Zhukovsky trở thành người tiên phong cho phong trào lãng mạn Nga. Tuy nhiên, sự nghiệp sáng tác của ông không kéo dài. Năm 1817 ông cho in tập sách duy nhất “Những kinh nghiệm viết bằng thơ và văn xuôi”, năm 1818 với sự tài trợ của người bạn thân là dịch giả Nikolai Gnedich, ông thực hiện được chuyến đi mơ ước của đời mình đến Italia (trong một sứ mệnh ngoại giao), nhưng rồi không lâu sau đó bị căn bệnh tâm thần quật ngã. Tự tử mấy lần không thành, Batyushkov còn sống đến năm sáu mươi tám tuổi (1855), nhưng đối với thơ ca Nga, ông đã ra đi từ năm 1821.
Batyushkov bước vào thơ ca Nga đầu thế kỷ XIX như một nhà cách tân dũng cảm, một chiến sĩ đấu tranh hết mình để xây dựng ngôn ngữ văn học Nga mới (ông là người ủng hộ nhiệt thành những cải cách ngôn ngữ của Karamzin và biệt danh của ông trong nhóm “Arzamas” là “Achilles”). Nhiệt tình cải cách ngôn ngữ nơi Batyushkov có căn nguyên xã hội của nó: tiếng thơ Batyushkov là tiếng thơ của một đại diện cho một lớp quý tộc tuy dòng dõi lâu đời nhưng đang bị bần cùng hóa. “Chẳng chức tước, chẳng quyền quý, chẳng giàu sang” – nhà thơ đã viết như thế về mình trong nhật ký. Thiếu thốn tiền bạc triền miên (“chẳng xu dính túi”, “tôi có thể chết vì đói khát”), nợ nần chồng chất đến nỗi phải bán cả điền trang được thừa kế, thất bại trên hoạn lộ vì không biết và cũng không thích làm công chức – tất cả những điều này đều để lại dấu ấn trong thơ Batyshkov. Hình tượng nhà thơ là hình tượng “ông già tuổi 22”, “kẻ lãng du u sầu”, thất vọng với tất cả, thường xuyên bị giày vò bởi nỗi buồn chán cho dù ở giữa nơi đô hội, hay về miền quê, hay trên đường viễn chinh, hay trong các chuyến du hành. Có thể tìm thấy sự thể hiện hình tượng này trong tiểu thuyết thơ “Evgeny Onegin” của A.S.Pushkin, và Pushkin đã gọi những người như Batyushkov là “các mảnh vỡ của những dòng họ bị hạ nhục” “với những điền trang hoang tàn không ngừng bị thu nhỏ, đầy mình học thức, chất chứa căm thù những kẻ quý phái” . Sự phân hóa giai cấp quý tộc và việc xuất hiện một lớp trí thức như vậy ở đầu thế kỷ XIX dẫn đến nhu cầu phải có một nền văn hóa ngôn từ mới mang tính dân chủ hơn, nhu cầu đó thể hiện rõ nét trong hoạt động văn chương của Batyushkov. Nếu như trong trí óc nhà thơ luôn ám ảnh sự đối lập giữa những “lâu đài bậc thềm lát đá hoa cương”, những “căn phòng mênh mông cột nhà cao vút” của giới quý tộc thượng lưu với “túp lều nhỏ giản dị nghèo nàn khiêm nhường” của mình, thì khi diễn đạt thành lời, ông đối lập thứ văn phong trang nhã, trừu tượng, sách vở đậm chất Slav cổ của thơ ca cổ điển thế kỷ XVIII với văn phong “viết như nói” giản dị, rõ ràng, gần gũi với ngôn ngữ nói đương đại, bình dân. Sự thực trong quá trình dân chủ hóa ngôn ngữ văn chương Nga, Batyushkov chỉ mới bước những bước dè dặt khởi đầu, người thực sự mạnh dạn đi trên con đường đó phải là người học trò thiên tài của ông là Pushkin. Về lý thuyết, Batyushkov chưa thực sự tin thứ tiếng Nga “hoang dã” đó có thể phát triển độc lập (“thứ tiếng đó khá dở, thô kệch, bốc mùi Tatar”), ông cho rằng kiểu mẫu của sự hài hòa là ngôn ngữ mà ông rất thạo và yêu thích là tiếng Italia. Tuy nhiên trên thực tế sáng tác, Batyushkov chứng minh khả năng và vẻ đẹp của tiếng Nga mới nhiều hơn ông tưởng rất nhiều.
Cũng như thơ Zhukovsky, thơ Batyushkov giàu nhạc tính. Chịu ảnh hưởng của ngôn ngữ và văn chương Italia, nhà thơ còn tìm kiếm để tái tạo trong thơ mình sự ngọt ngào du dương của thơ Italia, nhưng sự du dương của thơ Batyushkov kín đáo và dè dặt, nhà thơ tránh tạo những ấn tượng hài âm quá lộ liễu. Với sự cân bằng và kín đáo như vậy, ông trở thành kiểu mẫu cho Pushkin.
Những đổi mới trên phương diện ngôn ngữ của Batyushkov đi cùng với đổi mới về thể loại. Thay cho những tụng ca cao cả, hoành tráng, trang nghiêm, nổi lên hàng đầu trong thơ Batyushkov là những bản bi ca chất nặng những cảm xúc u sầu và những suy tư trầm lắng của nhà thơ. Người đương thời đã tôn vinh ông là “Tibullus của Nga”. Batyushkov là một trong những người có công đầu và hết sức quan trọng (về thời gian có lẽ chỉ sau Sumarokov thế kỷ XVIII) trong việc đưa thể bi ca vào Nga và khẳng định vị trí của nó trên thi đàn. Bi ca của Batyushkov chịu ảnh hưởng của các bậc thầy cổ đại (Pindar và Horace), nhưng cũng đồng thời của cả các nhà thơ Italia thời Phục hưng như Torquato Tasso – người có số phận nghiệt ngã giống Batyushkov, và “ca sĩ của tình yêu” Petrarca. Đặc biệt, nhà thơ Parny, người được coi là hàng đầu của loại thơ “poésie fugitive” (tiếng Nga là “lyogkaya poezia”, tạm dịch là “thơ phù thế”) của Pháp, đã truyền cho Batyushkov dòng cảm hứng ca ngợi nhục thể. Khác với thơ Zhukovsky tôn thờ cái ở thế giới “bên kia” siêu thực, thơ Batyushkov lấy cảm hứng ở cái trần thế: là tình bạn, tình yêu, là rượu. Trong bài thơ “Gửi Petin”, nhà thơ viết cho người bạn đồng ngũ trong chiến tranh của mình những câu thơ:


…Sớm buồn khổ để làm chi
Ơi bạn yêu ơi, hỡi bạn
Cả đời tôi trong ly này
Nào cùng hát, cùng uống cạn…
Khoái lạc của tình yêu nhục thể và của rượu là niềm an ủi, là chỗ dựa để chống lại nỗi buồn về sự phù hoa, về sự chóng tàn của cuộc đời trước dòng chảy nghiệt ngã của thời gian. Ví dụ bài bi ca “Thiên thần của tôi”:
Ôi ký ức của trái tim
Mạnh hơn ký ức u buồn lý trí
Với vị ngọt ngào của mình
Thường gọi tôi đến chốn xa huyền bí
Tôi nhớ giọng em thân thương
Nhớ đôi mắt em xanh biếc
Uốn lượn thả buông biếng nhác
Nhớ em xiêm áo mục đồng
Bóng hình không sao phai nhạt
Cùng tôi lang thang khắp nơi
Thiên thần hộ mệnh của tôi
Là do tình yêu gửi đến
An ủi nỗi buồn chia ly
Tôi ngủ, em mang gối đến
Dỗ dành giấc mộng sầu bi


Chủ trương hưởng thụ những khoái lạc của cuộc sống trần thế, Batyushkov sẵn sàng phủ nhận cả sự khôn ngoan lý trí. Trong bản bi ca nổi tiếng dài hơn 200 câu “Ước mơ” mà Batyushkov đã dành nhiều năm để viết, có những câu thơ:

Chẳng lẽ trong chân lý kia tẻ nhạt
Của những nhà thông thái u buồn
Khoác áo tang ngồi đăm chiêu cau có
Giữa hoang tàn và những cỗ áo quan
Ta có thể tìm thấy niềm vui sống?
Tôi chỉ thấy niềm vui như cánh bướm
Bay khỏi họ như khỏi bụi mận gai
Với họ thiên nhiên chẳng tuyệt vời
Các thiếu nữ đẹp xinh không ca múa
Xuân chẳng niềm vui, hè hoa không nở
Họ khác chi đâu những kẻ đui mù
Mặc dù cuộc đời nhà thơ là một bi kịch, nhưng chất bi hiếm khi xuất hiện trong thơ ông. Chỉ đến thời gian cuối của cuộc đời sáng tác, khi cảm thấy những dấu hiệu của bệnh tật, khi bản thân ông không còn thể tự tay viết thơ mà phải đọc cho người khác chép, mới thấy rõ môtíp sự phù hoa vô nghĩa của cuộc sống trần gian:
Có nhớ chăng Melchicedech già nua
Đã nói điều gì khi giã từ trần thế?
Lúc sinh ra đời người ta là nô lệ
Ngả lưng xuống mồ vẫn nô lệ mà thôi
Cái chết bạo tàn chẳng thèm nói với người
Sao ta phải qua thung sâu đầy nước mắt
Cam chịu, khổ đau, rồi cuối cùng biến mất.
(“Châm ngôn của Melchicedech”, 1821)


Batyushkov cùng với V. Zhukovsky đã mở đầu cho “thời đại vàng” của thơ ca Nga. Hai nhà thơ này tuy đối lập nhau trong cảm hứng (một hưởng thụ khoái lạc của thế giới trần thế hiện hữu, một đi vào thế giới tâm linh huyền bí vô hình) nhưng đều là những người đưa thơ ca Nga giã từ chủ nghĩa cổ điển của Derzhavin, bước qua giai đoạn tình cảm chủ nghĩa của Karamzin để thực sự đến với chủ nghĩa lãng mạn. Cả hai, mỗi người theo cách riêng của mình, đã đưa thơ ca vào khám phá thâm sâu thế giới tâm hồn con người cá nhân. Nhà phê bình Belinsky khi nói về chủ nghĩa lãng mạn đầu thế kỷ XIX đã viết: “Trong ý nghĩa gần gụi và cơ bản nhất, chủ nghĩa lãng mạn không gì khác hơn là thế giới nội tâm, là đời sống thầm kín của trái tim con người”.

Dưới đây là một số bài thơ của Batyushkov
 

  THIÊN THẦN CỦA TÔI

Ôi ký ức của trái tim
Mạnh hơn ký ức u buồn lý trí
Với vị ngọt ngào của mình
Thường gọi tôi đến chốn xa huyền bí
Tôi nhớ giọng em thân thương
Nhớ đôi mắt em xanh biếc
Uốn lượn thả buông biếng nhác
Nhớ em xiêm áo mục đồng
Bóng hình không sao phai nhạt
Cùng tôi lang thang khắp nơi
Thiên thần hộ mệnh của tôi
Là do tình yêu gửi đến
An ủi nỗi buồn chia ly
Tôi ngủ, em mang gối đến
Dỗ dành giấc mộng sầu bi

МОЙ ГЕНИЙ
О, память сердца! Ты сильней
Рассудка памяти печальной
И часто сладостью твоей
Меня в стране пленяешь дальной.
Я помню голос милых слов,
Я помню очи голубые,
Я помню локоны златые
Небрежно вьющихся власов.
Моей пастушки несравненной
Я помню весь наряд простой,
И образ милый, незабвенный,
Повсюду странствует со мной.
Хранитель гений мой - любовью
В утеху дан разлуке он;
Засну ль?- приникнет к изголовью
И усладит печальный сон.    

Erot đẹp xinh thần của tình yêu
Bắt con bướm trên cành hồng tươi thắm
Miệng mỉm cười, thần xé đi đôi cánh
Của bướm vàng bất hạnh sa cơ

“Hành hạ làm chi ác nghiệt nhường kia?”
Tôi hỏi bé, lệ ngập tràn mi mắt
“Kẻ đẹp xinh ta dạy cho bài học”
Thần đáp lời, rồi biến mất trong mây.
Пафоса бог, Эрот прекрасной
На розе бабочку поймал,
И, улыбаясь, у несчастной
Златые крылья оборвал.

«К чему ты мучишь так, жестокий?»
Спросил я мальчика сквозь слез.
«Даю красавицам уроки»,
Сказал — и в облаках исчез.   

----------------------------------

 [1] Mikhail Nikitich Muravyev là một nhà thơ tài năng ở cuối thế kỷ XVIII, thơ ông thể hiện một thị hiếu nghệ thuật tinh tế. Phá vỡ những hàng rào thể loại, ông là người đầu tiên trong thơ ca Nga đã biến sáng tác của mình thành một cuốn nhật ký trữ tình, một biên niên sử ghi lại những cảm xúc và nỗi niềm của bản thân mình. Là tiền bối của Karamzin, Murayev được xem là người thầy thơ trực tiếp của Zhukovsky và Batyushkov.

[2] Nikolai Nikolaevich Rayevsky (1771 – 1829), anh hùng trong chiến tranh vệ quốc chống Napoleon, tham gia chỉ huy nhiều trận đánh lịch sử, trong đó có trận Borodino. Nhà thơ Pushkin trong thời gian bị lưu đày ở phương Nam có nhiều gắn bó với Rayevsky và gia đình ông, đặc biệt có cảm tình với cô con gái út Maria Rayevskaya (người sau này trở thành vợ của nhà cách mạng Tháng Chạp S.Volkonsky, bà cũng là nguồn cảm hứng cho một số sáng tác nổi tiếng của Pushkin, và về sau là của nhà thơ dân chủ Nekrasov).

[3] Dẫn theo: Blagoi D. K.N.Batyushkov , Trong: Bách khoa thư văn học 11 tập, Moskva, 1929-1939, tập 1 (Nguồn Internet: http://www.feb-web.ru/feb/litenc/encyclop/le1/le1-3682.htm )

[4] Dẫn theo: Blagoi D., K.N. Batyushkov, trong: Bách khoa thư văn học gồm 11 tập, tập 1, Moskva, 1930. (Nguồn Internet: http://www.feb-web.ru/feb/litenc/encyclop/le1/le1-3682.htm).

[5] Albius Tibullus, nhà thơ La Mã cổ đại (thế kỷ I trước CN), tác giả của 2 tập bi ca được viết nên từ những câu chuyện tình của nhà thơ.

[6] Torquato Tasso (1544-1595) nhà thơ Italia, nổi tiếng với bản trường ca La Gerusalemme liberata (Giải phóng Jerusalem, 1580) viết về đề tài Thập tự chinh. Năm 33 tuổi, ông bị mất trí, sau đó bị giam trong nhà thương điên 7 năm. Những năm cuối đời sống lang thang trong sự tự dày vò, đau khổ.

[7] Francesco Petrarca (1304-1374), nhà thơ Italia, người được coi là “cha đẻ của nền thơ mới châu Âu”.

[8] Évariste de Parny (1753-1814) nhà thơ Pháp. Tập Poésies érotiques (Thơ tình ái, 1778) – gồm các bài thơ về tình yêu trần thế, đã mang lại cho nền thơ kinh điển Pháp thế kỷ XVIII hơi thở tươi mát, trẻ trung. 

[9] “Thơ phù thế” là những tác phẩm đề cao những dục vọng cá nhân, những khát khao trần thế (như tình yêu, tình bạn, sự hưởng lạc),  đối lập với loại thơ “bậc cao” của chủ nghĩa cổ điển.

[10] Belinsky V.G. Sáng tác của Pushkin, trong: Belinsky, Toàn tập tác phẩm, tập 7, tr.145. (Nguồn trên Internet: http://www.feb-web.ru/feb/batyush/texts/bat/ )

-------------------------------

 Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu

 

Bình luận
  Bình luận Liên hệ In trang
Tin liên quan
»
» Taras Shevchenko - Nhà thơ, Hoạ sĩ, Nhà dân chủ cách mạng của Ukraina
» Số phận dữ dội của “Sông Đông êm đềm”
» 31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 – 1841) - Phần 2 - Thái Bá Tân dịch
» 31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 – 1841) - Thái Bá Tân dịch ( Phần 1)
» Dostoyevski trong một thế giới duy ác - Trần Mạnh Hảo
» Chiutchev: một mặt trời thơ ca Nga khác?!
» Truyện ngắn "Bốn ngày" của V.M. GARSHIN (Все́волод Миха́йлович Гаршин)
» V.M. GARSHIN (Все́волод Миха́йлович Гаршин) – MỘT BẬC THẦY TRUYỆN NGẮN NGA
» Belinxki (Виссарио́н Григо́рьевич Бели́нский) - người đồng sáng tạo “thế kỷ vàng” của văn học Nga
» A.Blok (Алекса́ндр Алекса́ндрович Блок) - Nhà thơ lớn của nước Nga - Nguyễn Xuân Hòa
» Thi sĩ Nga Nikolai Rubtsov (Николай Михайлович Рубцов): Xót xa giùm chút chút dịu dàng tình tôi…
» Ba con chó trong đời Ada - Truyện ngắn của Elena Nekrasova
» V.A.ZHUKOVSKY(Васи́лийАндре́евичЖуко́вский) - NGƯỜI MỞ ĐẦU PHONG TRÀO LÃNG MẠN NGA - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» Gavrila Romanovich Derzhavin (Гаврии́л (Гаври́ла) Рома́нович Держа́вин) – một tượng đài thơ ca Nga cổ điển - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» ALEXANDR SUMAROKOV (Александр Петрович Сумароков) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» MIKHAIL LOMONOSOV VÀ BÀI TỤNG CA SUY TƯỞNG BAN CHIỀU VỀ HIỆN TƯỢNG BẮC CỰC QUANG
» Chú Rể Sư Tử (ЛЕВ ЖЕНИХ) của Vasily Kirilovich Trediakovsky (1703 - 1769) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» SỬ THI DÂN GIAN NGA (TRÁNG SĨ CA) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» “BÀI CA VỀ ĐẠO QUÂN IGOR” – ÁNG SỬ THI CỦA VĂN HỌC NGA CỔ - bài viết của Trần Thị Phương Phương
» Một cái kết có hậu - truyện của Victoria Tokareva
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Trần Thị Phương Phương dịch - tiếp theo và hết)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần VII - Trần Thị Phương Phương dịch)
» Modest Petrovich Mussorgsky và tác phẩm
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần VI - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần V - Trần Thị Phương Phương dịch)
» Sương Trắng Bạch Dương - Một dịch phẩm thơ công phu, trang nhã
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần IV - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần III - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần II - Trần Thị Phương Phương dịch)
» NHÀ VIỆT HỌC N. I. NICULIN VÀ NỬA THẾ KỶ ĐỒNG HÀNH CÙNG VĂN HỌC VIỆT NAM (tiếp theo và hết)
» NHÀ VIỆT HỌC N. I. NICULIN VÀ NỬA THẾ KỶ ĐỒNG HÀNH CÙNG VĂN HỌC VIỆT NAM (Phần I - bài viết của PGS. TS. NGUYỄN HỮU SƠN (Viện Văn học – Hà Nội)
» Bản Sô - nát KREUTZER - Truyện của Lev Tolstoy (Phần I - Trần Thị Phương Phương dịch và giới thiệu)
» Một ngày không nói dối - truyện ngắn của Victoria Tokareva
» Khối vuông hy vọng - truyện ngắn của Victoria Tokareva
» VỀ TRUYỆN NGẮN “MỘT CHUYỆN ĐÙA”
» Người vợ cuối cùng của Esenin
» HOA HỒNG CHO EMILY - William Faulkner (25/9/1897 - 6/7/1962)
» Victoria Tokareva : vịn vào đàn ông khỏi ngã
» Sura dễ thương
» HANS CHRISTIAN ANDERSEN – ĐỜI VÀ THƠ
» Valery Yakovlevich Bryusov và bài thơ “SÁNG TẠO”
» Về bộ phim “Số Phận Trớ Trêu” và Đạo diễn Eldar Ryazanov
» TỪ MỘT BẢN DỊCH THƠ SUY NGHĨ VỀ VIỆC TIẾP CẬN TÁC PHẨM VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI .
» Maxcva không tin vào những giọt nước mắt và những bài hát trong phim
» Tôi hỏi cây Tần Bì

Моя Одесса
Chi tiết>>
Thư viện ảnh
Ảnh Giải tennis Người Biển đen mở rộng - Hè 2013
Ảnh gặp mặt ngày 18 - 4 - 2009
Hình ảnh về buổi Giao lưu nhân ngày Chiến thắng Phát xít - ngày 9 tháng 5 năm 2013
Hình ảnh về Giải Tennis - Người biển đen Hè 2012
Ảnh phong cảnh
Ảnh Phong Cảnh
Thông báo ban quản trị
Tin nhanh số 3
Thông báo các trường
Quảng cáo
 
Copyright © 2010 Hội Cựu du học sinh Odessa