Trang chủ Diễn đàn Liên hệ  
Tìm kiếm:
 
Danh mục chính
Giới thiệu hội
Sự kiện hội
Tin tức
Kiosk văn nghệ
Odessist cười
KTO? ЧТО? ГДЕ? КОГДА?
Biển Đen Wiki
Giới thiệu tác giả tác phẩm
Góc nội trợ của Odessist
Làm đẹp - thời trang
Thư viện âm nhạc
Thư viện ảnh
Liên kết Website
Thành phố Odessa
Đại học Y Odessa
Trường Bách Khoa Odessa
Trường tổng hợp Odessa
Odessa 360 độ
Trường thực phẩm
Người Việt Kharkov
Hội cựu DHS Odessa trên FB
THT-Solutions
Lưu học sinh Việt nam
Nước Nga.net
Lưu học sinh Liên xô 88-89

Bình chọn
Theo bạn cuộc họp sắp tới nên tổ chức ở đâu?
Hà nội
Hải Phòng
TP Hồ Chí Minh

Thống kê truy cập
Tổng số người truy cập:
24085299
Số người đang online:
17
Một cái kết có hậu - truyện của Victoria Tokareva
...Người đàn bà cảm thấy như đang sa xuống đáy giếng...Cuộc sống nơi trần thế đang ngân những hồi chuông cuối cùng, nhưng chị không hề buồn hay hối tiếc. Chính trong những giây phút này chị bỗng hiểu ra một điều: Hạnh phúc không được đo bằng thời lượng của những ngày đã sống mà tính bằng số lượng và chất lượng của những cảm xúc mà con người đã trải qua...

Một cái kết có hậu

...Người đàn bà cảm thấy như đang sa xuống đáy giếng...Cuộc sống nơi trần thế đang ngân những hồi chuông cuối cùng, nhưng chị không hề buồn hay hối tiếc. Chính trong những giây phút này chị bỗng hiểu ra một điều: Hạnh phúc không được đo bằng thời lượng của những ngày đã sống mà tính bằng số lượng và chất lượng của những cảm xúc mà con người đã trải qua...


 

Tôi rời cõi đời lúc rạng sáng, khoảng giữa 4 và 5 giờ. Đầu tiên tôi thấy chân tay mình lạnh buốt. Dần dần cái lạnh thấm vào từng thớ thịt, dần chạy tới tim, tới đầu. Trái tim tôi ngừng đập và bỗng dưng tôi cảm thấy mình như đang sa xuống đáy giếng. Thật tình tôi chưa hề biết nằm dưới đáy giếng là thế nào, vả lại tôi cũng đã chết bao giờ đâu.

Khuôn mặt tôi cứng đờ và trắng bệch như mặt nạ và tôi không còn làm chủ được nó. Tôi không hề buồn hay hối tiếc. Tôi cứ nằm bất động như thế, không nghĩ ngợi gì...
Tám giờ sáng ngoài hành lang có tiếng bước chân. Con trai tôi đã trở dậy."Nó lại đi chân đất"-tôi thầm nghĩ. Lúc nào nó cũng đi chân đất như người rừng vậy. Lo no ốm tọi thường nhắc: "Đi dép vào con".

Con tôi rón rén men theo hành lang và dừng lại trước cửa phòng bố nó. Chồng tôi húng hắng ho và khẽ trở mình. Cửa phòng khẽ mở va tiếng con trai tôi thì thầm:
- Bố đã dậy chưa?
- Cái gì thế?-chồng tôi cằn nhằn. Anh ấy không thích bị quấy rầy vào những ngày nghỉ cuối tuần.
- Con đi xem phim đây. Chín giờ bắt đầu rồi- vẫn tiếng con trai tôi thì thầm. Chắc hẳn nó nghĩ nếu nói khẽ thì sẽ không đánh thức và làm phiền bố nó.
- Gọi mẹ dậy mà hỏi- chồng tôi gắt.
Anh không bao giờ muốn giải quyết những công việc, chức trách của người khác. Mà ngay đến công việc của mình, anh cũng chưa bao giờ thích thú.

Cửa phòng tôi cọt kẹt. Thấy tôi nằm thiêm thiếp, con trai tôi trở lại chỗ bố nó:
- Mẹ còn đang ngủ.
- Thôi kệ mẹ. Lát nữa mẹ sẽ dậy.
- Bố ơi, mẹ ngủ say lắm, mà không hiểu sao trông mẹ nhợt nhạt quá-con trai tôi lo lắng.

Gần 12 giờ trưa người ta đưa tôi đến bệnh viện. Đến sáng hôm sau chiếc xe cấp cứu lại trở ngược tôi về nhà. Tất cả đã quá muộn rồi, vô phương cứu chữa.
Người ta mặc cho tôi chiếc váy mới. Chiếc váy tôi được tặng năm ngoái, quà từ Paris gửi về. Chiếc váy quá lộng lẫy nên tôi chưa có dịp nào mặc đến. Nó vẫn được treo trong tủ, mới toanh, sang trọng và lấp lánh như nhắc nhở một điều đã trở thành vô nghĩa:"con người sinh ra để hưởng hạnh phúc".
- Tội nghiệp cô ấy còn quá trẻ-bà hàng xóm chép miệng.
- Để lại thằng bé thơ dại- một bà khác tiếp lời. Bà này ở trên tầng hai, năm nay đã ngoài 50. Tôi nhẩm tính, vậy là bà được sống bên cạnh hai anh con trai của bà tới khi về hưu, còn tôi...con trai tôi mới chỉ học lớp 3.

Con trai tôi đi ra đi vào. Mọi người đều âu yếm nhìn nó đầy thương cảm. Nó có vẻ bình tĩnh. Đêm hôm trước tôi đã dặn nó:
- Nếu một mai mẹ không còn trên đời này, tất cả mọi người bảo mẹ đã chết, thì con cũng đừng tin nghe con.
- Vậy thì mẹ sẽ ở đâu?
- Mẹ sẽ ngồi trên nhưng đám mây, rong đuổi trên bầu trời và lúc nào mẹ cũng nhìn thấy con.
- Thật thế hả mẹ?

Cô Nôra, hàng xóm sát vách nhà tôi, không sao tin rằng tôi đã vĩnh viễn lìa cõi đời này. Mới hôm qua thôi, cô còn gặp tôi đi làm về. Mới hôm qua thôi, tôi còn ở đây, cùng tất cả mọi người. Vậy mà hôm nay linh hồn tôi không biết đã phiêu diêu nơi nào. Và nếu chuyện này xảy ra với tôi, có nghĩa là nó tồn tại và có thể xảy ra với bất kỳ ai, kể cả Nôra.

Chồng tôi từ trước tới giờ chưa lúc nào tin rằng tôi bị bệnh này, bệnh nọ. Và giờ đây anh ấy hẳn cũng không tin là tôi đã chết. Nơi sâu thẳm tâm hồn chắc anh nghĩ rằng đã có sự nhầm lẫn nào đó.
Nhà tôi chật ních người. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ rằng sẽ rất it người đến dự đám tang của tôi. Thành thực mà nói, tôi còn nghĩ rằng khéo chẳng ai lo chôn cất cho tôi. Từ lâu tôi đã quen làm tất cả mọi việc một mình, đã quen không dựa dẫm vào ai. Mà biết dựa vào ai cơ chứ. Chính vì vậy, nếu có thể được tôi cũng không mượn ai lo tang lễ cho tôi. Nhưng theo lẽ thuờng, tang lễ vẫn được tổ chức chu đáo. Mọi người làm thủ thục giấy tờ, xin đất nghĩa trang, đào huyệt...mà không hề có sự tham gia của tôi.

Người đàn bà theo dõi nhân khẩu ở khu phố đưa cho chồng tôi tờ giấy chứng tử. Đổi lai, chồng tôi đưa cho bà ta quyển sổ hộ khẩu và thẻ chứng minh nhân dân của tôi. Bà ta thờ ơ lật từng trang ghi danh sach nhân khẩu, thờ ơ gạch tên tôi, rồi từ từ lấy kéo cắt làm bốn thẻ chứng minh và ném vào cái sọt đựng giấy phía trước. Khi nhìn thấy mảnh vụn trong sọt giấu chồng tôi mới thật sự tin là tôi đã vĩnh viễn rời khỏ cuộc sống của anh và không thể thay đổi gì được nữa. Giờ đây anh đã trở thành một người tự do. Còn làm gì với sự tự do ấy chắc anh cũng chưa rõ. Mà chẳng biết anh có cần đến nó hay không. Dù sao có tôi, cuộc sống của anh cũng đầy đủ và chu tất hơn là không có.

Buổi trưa hai cô bạn thân đến viếng tôi. Cả hai đều rất đẹp. Cái đẹp của Alia chỉ mình tôi nhìn thấy, còn Elia thì có cái đẹp lồ lộ, hiển hiện. Alia sống một mình, không tình yêu, không gia đình. Cô ấy luôn cho rằng tôi rất hạnh phúc và không thể hiểu nổi vì cái gì mà tôi đánh đổi cuộc sống êm đềm để lấy cái chết như thế này. Elia cũng có một cuộc sống như tôi, cô đã có chồng có con. Nhưng cũng giống như tôi, cô đã quá mệt mỏi vì luôn phải đứng truớc những sự lựa chọn. Sự buộc phải lựa chọn đã bóp nghẹt, vắt kiệt con người ta và làm cho tâm hồn trờ nên trống rỗng. Giờ đây cô đã hiểu rằng sẽ chẳng bao giờ có thể nhào nặn cuộc đời này theo ý muốn của mình nên cô đành uống cạn ly rượu mà cuộc đời đã ban cho cô.

Họ nhìn khuôn mặt bạc phếch của tôi và im lặng. Chẳng ai nói đuợc lời nào. Họ cảm thấy như có lỗi trước cái chết cũa tôi. Tôi thân với cả hai người nhưng họ với nhau thì không. Giữa họ hình như có một hàng rào ngăn cách, có lẽ vì tính tình quá khác nhau. Nhưng giờ đây đứng truớc vong linh của tôi, sự ngăn cách giữa hài người dường như vĩnh viễn xóa nhòa như chưa từng có bao giờ.
- Chúng mình thật có lỗi với nó-Alia nói-không ai buồn tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với nó. Không ai muốn nâng đỡ nó.
- Giúp thế nào được khi bản thân nó không cần đến ai cả-Elia thì thầm.

Điện thoại réo liên hồi. Chồng tôi nhấc máy và thông báo rằng tôi không thể nói chuyện được, rằng tôi đã chết. Có lẽ người ở đầu dây đằng kia lặng đi một phút. Chắc người ta không biết nói gì cho phải trong những hoàn cảnh như thế này. Ai cũng biết chẳng nên gợi lại nỗi đau làm gì. Tốt nhất là im lặng. Chồng tôi cũng lặng yên giây lát rồi cúp máy.

Còn Người ấy liệu có gọi điện cho tôi không? Có lẽ là không. Chắc hẳn Người ấy chờ điện của tôi. Lần cuối cùng gặp nhau chúng tôi đã đi đến kết luận: tình yêu của chúng tôi không thể là nguyên nhân phá vỡ hạnh phúc gia đình của mỗi người. Nên chăng hãy cùng nhau tìm ra những giải pháp, những phuơng án có lợi cho tất cả mọi người. Suy nghĩ, trăn trở mãi vẫn chỉ như đập đầu vào bức tường kiên cố, vững chãi. Rốt cuộc cũng chẵng tìm được cách gì.
- Tốt nhất là chúng ta hãy chia tay-tôi đề nghị.
- Vậy thì chúng ta sống tiếp như thế nào đây?-Người ấy hỏi
Điều này tôi không biết và cả Người ấy cũng vậy.
- Cũng chỉ còn cách ấy thôi-tôi nói
- Đó không phải là cuộc sống
- Thế anh tìm được lối thoát nào khác chăng?
- Giá như anh bỗng dưng bị chết trong một tai nạn máy bay thì có lẽ chuyện của mình sẽ kết thúc có hậu.
- Còn bọn trẻ thì sao?
- Hãy để chúng yêu và tôn trọng những kỷ niệm tốt đẹp mà chúng đã có về anh.

...Chẳng biết Người ấy có gọi cho tôi không hay phải sau hai hôm như thường lệ.
- Cô ấy chết rồi-chồng tôi sẽ nói
Người ấy chắn hẳn sẽ im lặng. Chồng tôi cũng vậy, để rồi vài giây sau nói lời tạm biệt và đặt máy. Chỉ đơn giản và ngắn gọn vậy thôi, chẳng có sự lựa chọn nào cả.

Buổi chiều mẹ tôi đến. Mẹ không tiếc lời nhiếc móc chồng tôi. Theo mẹ anh ấy là người có lỗi nhiều nhất trong cái chết của tôi và người đáng chết ở đây là anh chứ không phải tôi. Mười một giờ đêm khách khứa mới ra về hết. Chỉ còn lại mẹ và chồng tôi. Con trai tôi đã ngủ thiếp đi sau một ngày quá căng thẳng. Căn nhà trở nên trống trải, cô quạnh. Tôi nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc trễ nải và những tiếng ồn ào, lạo xạo vọng lên từ phòng khách. Có lẽ chồng tôi đang xem chuơng trình bóng đá. Mẹ tôi bước vào và hỏi:
- Sao anh còn ngồii xem bóng đá kia à?
- Thế mẹ bảo con phải làm gì đây?
Mà quả thật anh ấy còn biết làm gì nữa...

Hai ngày sau người ta chôn cất linh cữu của tôi. Không khí oi ả, ngột ngạt lạ thường, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập xuống thành phố. Mặt đất nặng nề và ẩm thấp tạo cho người sống cảm giác bức bối, tù túng. Bên cạnh mộ tôi là vài nấm mộ mới chôn. Hình như toàn người chết trẻ. Trên những nấm mồ rặt những vòng hoa trắng. Tôi trộm nghĩ không biết họ chết vì bệnh tật hay cùng vì cái vòng lẩn quẩn của sự chọn lựa "yêu hay không yêu?". Nhưng giờ đây chuyện đó có còn ý nghĩa nữa đâu. Rồi ngày mai trời sẽ mưa thật to, sẽ gột sạch những bụi bặm của trần thế, để lạ những ngôi mộ sạch sẽ và trang nghiêm. Tôi nghe tiếng đất đá rơi duới nắp quan tài. Nguờti ta đang lấp đi cái "khoảng cách cuối cùng giữa tôi và cõi nhân gian đầy éo le trắc trở luôn bắt con người phải đứng trước những sự lựa chọn, không phải giữa sự sống và cái chết, giữa cái được cái mất, mà là giữa một bên là cuộc sống dật dờ và một bên là ngõ cụt không lối thoát...Trước khi ra về mọi người đặt lên mộ những bó hoa tươi còn ướt đẫm sương đêm.

Cuối cùng tôi cũng đã gặp được Chúa. Người trẻ và đẹp lạ lùng. Tôi đến bên Người trong bộ váy lộng lẫy may ở Paris, nhìn vào đôi mắt thăm thẳm của Nguời.
- Hãy tha thứ cho con-tôi nói
- Thường thì con người hay cầu xin ra cho ho được sống lâu hơn ở trên trần thế. Chỉ có mình con, tại sao lại lặng lẽ ra đi?
- Con không co lối thoát nào khác
- Thế con nghĩ cái chết là lối thoát hay sao?
- Chết là hết. Con đã quá mệt mọi vì luôn phải đứng truớc những sự lựa chọn.
- Con không thể kìm nén đuợc tình cảm của mình ư?
- Con không thể và cũng không làm gì được để thay đổi tình thế.
Có một điều gì đó rất thiêng liêng từ thế giới bên kia như đang còn giằng xé trong tôi làm tôi bật khóc. Chúa vuốt tóc an ủi:
- Nín đi con. Ta rất thương con, con có biết không?
- Con đã gọi tên Nguời khản hơi. Con đã chờ Người đến để phán xét tình yêu của chúng con nhưng Nguời lại không đến. Chẳng nhẽ Nguời không nghe thấy tiếng con khóc gọi Nguời hằng đêm hay sao?
- Ta nghe thấy chứ, ta đã dặn con:"Hãy kiên nhẫn chịu đựng rồi mọi cái sẽ qua đi."
- Liệu có qua được không?
- Hẳn la thế rồi
- Tại sao con lại không nghe thấy lời Nguời nhỉ?
- Vì tình yêu trong con lớn hơn cả Đức Chúa Trời. Con đã hành động theo tiếng gọi của tình yêu.
Chúa lau nước mắt cho tôi. Lúc này Nguời thật lộng lẫy và cường tráng như những người đàn ông đẹp nơi trần thế. Chỉ có đôi mắt Nguời là khác.
- Ta se ban cho con một điều ước.Con muốn gì?
- Con muốn nhìn thấy Nguời ấy
- Ta sẽ giúp con toại nguyện
Nói rồi Nguời dắt tay tôi lướt trên những đám mây. Chúng tôi bay mải miết trên những rừng cây, những cánh đồng, qua bao làng mạc, thành phố. Hồi lâu Chúa dừng lại, hua tay lên ba lần và thả hồn tôi về với trần thế. Mò mẫm hồi lâu trong bóng tối, cuối cùng tôi đậu xuống mái nhà anh, khẽ khàng bay qua khung cửa sổ nhỏ. Anh đang ngồi chơi bài với cô con gái 4 tuổi, bên cạnh là chiếc xe nôi của đứa con trai chưa đầy nửa tuổi. Tôi đến bên anh ngó vào những lá bài. Tôi biết anh sẽ thua nhưng không sao nói cho anh biết.

Như thường lệ cứ hai ngày Người ấy gọi điện cho tôi một lần. Tôi nhấc máy. Người ấy im lặng nhưng tôi biết chắc đó là anh.
- Em sẽ vĩnh viễn ra đi và trong canh bạc cuộc đời này anh sẽ là người thua cuộc-tôi nói
- Em nói sao...thế còn tình yêu của chúng ta-anh ấp úng-Đừng em, anh xin em hãy hứa...
- Nhưng giữa tình yêu và gia đình ta phải chọn bên nào đây?
Chúng tôi im lặng, không ai biết câu trả lời, nói chính xác hơn là lúc này cả hai cùng tránh đối diện với thực tại để giây lát được lắng nghe nhịp đập của trái tim mình, nhịp đập của tình yêu không lối thoát. Chúng tôi vẫn thường có những khoảnh khắc im lặng như vậy suốt mấy năm qua. Nhưng sự im lặng ấy chưa bao giờ làm con người ta nhàm chán. Hai chúng tôi ở hai đầu xa lắc của thành phố, lắng nghe từng hơi thở của nhau...

 

(Hà Việt Anh dịch)

Nguồn: http://www.tathy.com/thanglong/archive/index.php/t-1250-p-2.html

 

Bình luận
  Bình luận Liên hệ In trang
Tin liên quan
»
» Taras Shevchenko - Nhà thơ, Hoạ sĩ, Nhà dân chủ cách mạng của Ukraina
» Số phận dữ dội của “Sông Đông êm đềm”
» 31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 – 1841) - Phần 2 - Thái Bá Tân dịch
» 31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 – 1841) - Thái Bá Tân dịch ( Phần 1)
» Dostoyevski trong một thế giới duy ác - Trần Mạnh Hảo
» Chiutchev: một mặt trời thơ ca Nga khác?!
» Truyện ngắn "Bốn ngày" của V.M. GARSHIN (Все́волод Миха́йлович Гаршин)
» V.M. GARSHIN (Все́волод Миха́йлович Гаршин) – MỘT BẬC THẦY TRUYỆN NGẮN NGA
» Belinxki (Виссарио́н Григо́рьевич Бели́нский) - người đồng sáng tạo “thế kỷ vàng” của văn học Nga
» A.Blok (Алекса́ндр Алекса́ндрович Блок) - Nhà thơ lớn của nước Nga - Nguyễn Xuân Hòa
» Konstantin Nikolayevich Batyushkov (Константи́н Никола́евич Ба́тюшков :1787 – 1855)
» Thi sĩ Nga Nikolai Rubtsov (Николай Михайлович Рубцов): Xót xa giùm chút chút dịu dàng tình tôi…
» Ba con chó trong đời Ada - Truyện ngắn của Elena Nekrasova
» V.A.ZHUKOVSKY(Васи́лийАндре́евичЖуко́вский) - NGƯỜI MỞ ĐẦU PHONG TRÀO LÃNG MẠN NGA - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» Gavrila Romanovich Derzhavin (Гаврии́л (Гаври́ла) Рома́нович Держа́вин) – một tượng đài thơ ca Nga cổ điển - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» ALEXANDR SUMAROKOV (Александр Петрович Сумароков) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» MIKHAIL LOMONOSOV VÀ BÀI TỤNG CA SUY TƯỞNG BAN CHIỀU VỀ HIỆN TƯỢNG BẮC CỰC QUANG
» Chú Rể Sư Tử (ЛЕВ ЖЕНИХ) của Vasily Kirilovich Trediakovsky (1703 - 1769) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» SỬ THI DÂN GIAN NGA (TRÁNG SĨ CA) - Trần Thị Phương Phương biên soạn và giới thiệu
» “BÀI CA VỀ ĐẠO QUÂN IGOR” – ÁNG SỬ THI CỦA VĂN HỌC NGA CỔ - bài viết của Trần Thị Phương Phương
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Trần Thị Phương Phương dịch - tiếp theo và hết)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần VII - Trần Thị Phương Phương dịch)
» Modest Petrovich Mussorgsky và tác phẩm
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần VI - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần V - Trần Thị Phương Phương dịch)
» Sương Trắng Bạch Dương - Một dịch phẩm thơ công phu, trang nhã
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần IV - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần III - Trần Thị Phương Phương dịch)
» BẢN XÔ NÁT KREUTZER - Lev Tolstoy ( Phần II - Trần Thị Phương Phương dịch)
» NHÀ VIỆT HỌC N. I. NICULIN VÀ NỬA THẾ KỶ ĐỒNG HÀNH CÙNG VĂN HỌC VIỆT NAM (tiếp theo và hết)
» NHÀ VIỆT HỌC N. I. NICULIN VÀ NỬA THẾ KỶ ĐỒNG HÀNH CÙNG VĂN HỌC VIỆT NAM (Phần I - bài viết của PGS. TS. NGUYỄN HỮU SƠN (Viện Văn học – Hà Nội)
» Bản Sô - nát KREUTZER - Truyện của Lev Tolstoy (Phần I - Trần Thị Phương Phương dịch và giới thiệu)
» Một ngày không nói dối - truyện ngắn của Victoria Tokareva
» Khối vuông hy vọng - truyện ngắn của Victoria Tokareva
» VỀ TRUYỆN NGẮN “MỘT CHUYỆN ĐÙA”
» Người vợ cuối cùng của Esenin
» HOA HỒNG CHO EMILY - William Faulkner (25/9/1897 - 6/7/1962)
» Victoria Tokareva : vịn vào đàn ông khỏi ngã
» Sura dễ thương
» HANS CHRISTIAN ANDERSEN – ĐỜI VÀ THƠ
» Valery Yakovlevich Bryusov và bài thơ “SÁNG TẠO”
» Về bộ phim “Số Phận Trớ Trêu” và Đạo diễn Eldar Ryazanov
» TỪ MỘT BẢN DỊCH THƠ SUY NGHĨ VỀ VIỆC TIẾP CẬN TÁC PHẨM VĂN HỌC NƯỚC NGOÀI .
» Maxcva không tin vào những giọt nước mắt và những bài hát trong phim
» Tôi hỏi cây Tần Bì

Моя Одесса
Chi tiết>>
Thư viện ảnh
Ảnh Giải tennis Người Biển đen mở rộng - Hè 2013
Ảnh gặp mặt ngày 18 - 4 - 2009
Hình ảnh về buổi Giao lưu nhân ngày Chiến thắng Phát xít - ngày 9 tháng 5 năm 2013
Hình ảnh về Giải Tennis - Người biển đen Hè 2012
Ảnh phong cảnh
Ảnh Phong Cảnh
Thông báo ban quản trị
Tin nhanh số 3
Thông báo các trường
Quảng cáo
 
Copyright © 2010 Hội Cựu du học sinh Odessa