Lời xin lỗi muộn màng!
Tôi đang làm nhanh cho xong món salad Nga để kịp giờ cho con trai mang lên lớp chiêu đãi cô giáo và bạn bè vào buổi liên hoan lớp trước ngày nghỉ Tết thì chuông điện thoại đổ. |
| |
MỘT GIỜ TRƯỚC TẾT
Tôi bỗng hiểu: tại sao từ khắp bốn phương trời, người Việt mình cứ nườm nượp đổ về quê trong những ngày Tết đến. Tết là sum họp, là dịp hướng về Tổ tiên, là đầm ấm, là bình yên, là trao nhau tình yêu và khát vọng cao quý, là thánh thiện nhất nhưng tự nhiên nhất của mỗi con người. |
| |
Hãy mở lòng trò chuyện với cỏ cây - thơ Hà Thiên Sơn
Ta đọc được nỗi buồn trong mắt bạn
Một chiều tháng chạp
lúc mưa rơi
Giọt rượu nồng
chầm chậm lên môi
Bạn sẽ thấy một chân trời rất lạ. |
| |
Bà già Noel - tiếp chùm truyện ngắn của cháu Đnh Nho Khoa
Tuyết kìa! Tuyết rơi đầy mặt đất. Tuyết lạnh lẽo nhưng mặn mà. Tuyết là giọt nước mắt của bầu trời kia ư? Hay tuyết đến như lời kêu gọi của Giáng Sinh? Có thể vậy. Chỉ biết tuyết trong sáng như tâm hồn cậu bé kia và mặn mà như lời ru người mẹ. |
| |
Cỏ dại - chùm truyện ngắn của Đinh Nho Khoa
Trân trọng gửi độc giả Người Biển Đen chùm sác tác của thế hệ con cháu chúng ta. Rất tài năng, rất sáng tạo.Cháu Đinh Nho Khoa năm nay 13 tuổi, học lớp 7 trưởng PTTH chuyên Trần Đại Ngĩa - tp. Hồ Chí Minh, con trai của anh Đinh Nho Tuấn và chị Nguyễn Thuý Nghiêm - cựu du học sinh khoa luật, trưởng Tổng Hợp Odessa. |
| |
Thị xã - thơ Hà Thiên Sơn
Thị xã của tôi lô xô mái ngói
Phố ngắn dài cao thấp chẳng đều nhau
Đường xi măng đường đá và đường đất
Cây xanh tươi không phân biệt đường nào. |
| |
ÔĐETXA VẪY GỌI CHÚNG TÔI !
Ôđetxa là thành phố Mẹ. Raxtop- Na-Đônnu là thành phố Cha! Tiếng gọi ấy cứ vang mãi trong tôi một thuở nào! |
| |