Trang chủ Diễn đàn các trường Thực Phẩm NHỮNG MẨU TRUYỆN HAY HAY...

NHỮNG MẨU TRUYỆN HAY HAY...


Gửi bài 25 Tháng 8 2011 13:02
HC

Bài viết: 63
Em không nhớ tên bài thơ, nếu ai biết tên, vui lòng ghi giùm nhé.

Gửi bài 29 Tháng 9 2011 09:25
NN

Bài viết: 555
Vấn đề thời sự nóng hổi đây, mọi người đọc và cố thực hành theo nhé!

Kiên nhẫn và nhường nhịn khi tham gia giao thông

Biết nhường nhịn và yêu thương, đó là bài học đạo đức chúng ta ai cũng được học từ thuở còn thơ, vì sao chúng ta lại sẵn sàng quên đi, để chen lên mặc kệ những tai họa có thể xảy ra, mà chúng ta không mảy may thương cảm.

Gần đây, mọi người tranh luận, thủ phạm gây ra ùn tắc giao thông ở các thành phố lớn, xe máy hay ôtô. Chúng ta, dù đang là chủ phương tiện xe máy hay xe hơi đắt tiền, trước hết, hãy chứng tỏ, chúng ta là những người biết cư xử đẹp và tuân theo đúng luật giao thông.

Tôi chỉ là người thu nhập trung bình, hai vợ chồng sở hữu 2 cái xe máy để đi làm và đưa đón con học hành. Hằng ngày, chứng kiến những chiếc ôtô đỗ đầy bên làn đường bên phải, rồi những chiếc ôtô con, nhất là taxi lạng lách đi vào làn đường của xe máy, khói bụi, hơi nóng tỏa ra làm những người đi xe máy phải hứng chịu, tôi thấy rất khó chịu. Nhưng không phải người lái xe ôtô nào cũng làm tôi khó chịu. Nhiều lần chứng kiến người điều khiển ôtô đi chậm lại hoặc dừng hẳn lại để nhường cho xe máy, người đi bộ rẽ sang đường, tôi rất muốn gửi ánh mắt cảm ơn đến họ. Dù điều khiển phương tiện gì, chúng ta hãy ghi nhớ điều này: hãy biết kiên nhẫn và nhường nhịn.

Trên đường, xung quanh chúng ta, có rất nhiều lứa tuổi khác nhau. Đó là các em thiếu niên, lứa tuổi cấp 2, cấp 3 đi xe đạp, hãy dành cho các em sự ưu ái và yêu thương. Khi ta nhường đường và dành cho các em một khoảnh an toàn, hãy nghĩ đến con mình, em mình,lúc đó cũng sẽ có ai nhường đường cho các con mình trên đường đi học.

Đó là các bác lớn tuổi, mắt hơi kém, tay lái chậm vì phải thích nghi với cuộc sống hiện đại bây giờ. Chúng ta hãy đi chậm lại chút xíu, để cho các bác cảm thấy có khoảng trống lưu thông an toàn, họ đang ở lứa tuổi của bố mẹ chúng ta. Vì sao chúng ta không thể dành vài phút đi chậm lại để đâu đó trên đường, cũng có người khác đang nhường đường cho bố mẹ chúng ta trên đường đi khám sức khỏe hàng tháng, đi tham gia câu lạc bộ của các cụ.

Biết nhường nhịn và yêu thương, đó là bài học đạo đức chúng ta ai cũng được học từ thuở còn thơ, vì sao chúng ta lại sẵn sàng quên đi, để chen lên mặc kệ những tai họa có thể xảy ra, mà chúng ta không mảy may thương cảm.

Những thanh niên, những phụ nữ, những ông bố bà mẹ chở con nhỏ, những người lao động chở rau quả, hàng hóa cồng kềnh, xung quanh ta, nhiều lắm. Hãy tìm thấy sự yêu thương từ trong tim mình, đâu đó trong dòng người hỗn độn, họ là hàng xóm, là đồng nghiệp, và là đồng loại mình. Nhường nhịn nhau chút xíu, có thiệt thòi gì đâu.

Kinh nghiệm của tôi, hãy dự phòng 10 đến 15 phút vào các giờ cao điểm, để mình không bị muộn làm, muộn họp và vẫn không phải vội vã. Nếu chúng ta biết hy sinh 15 phút ở nhà, không đọc báo, xem vô tuyến, hay ăn sáng nhanh hơn, chúng ta không cần phải vội vã phóng nhanh vượt đèn đỏ đến thế, chúng ta không cần phải trèo lên vỉa hè nhiều đến thế. Thong thả đi theo dòng người, giống như ta đang xuôi theo dòng nước chảy, chắc chắn sẽ thanh thản hơn.

Hãy cùng nhau chia sẻ những khó khăn ùn tắc trên đường, để giảm bớt những tai nạn thương tâm có thể xảy ra. Gia đình mình, bố mẹ, vợ chồng , con cái chúng ta, ai mà chẳng trân trọng và yêu quý. Nhìn thấy nhau sum họp đầy đủ tại nhà, an toàn và bình yên sau một ngày làm việc, đó là một niềm vui, niềm hạnh phúc hàng ngày. Hãy cùng nhau bảo vệ cuộc sống và tính mạng của những người quanh mình, các bạn nhé! Để bệnh viện, tại các khoa cấp cứu, không phải tiếp nhận những người bị tan nạn giao thông, gãy chân tay, chấn thương sọ não và vô vàn các thương tật khác. Tránh và giảm tải tai nạn giao thông, là chúng ta góp phần tiết kiệm những chi phí không đáng phải có, các bạn có muốn chúng ta cùng chung sức vì sự sống an toàn không?

Lê Thu Hiền

Gửi bài 07 Tháng 11 2011 09:58
NN

Bài viết: 555
Đọc và rơi nước mắt trước nỗi đau của người mẹ sắp phải rời xa mãi mãi những đứa con thân yêu của mình, muốn chia sẻ cùng mọi người câu chuyện này!

Gửi yêu thương ở lại

Nằm trên giường bệnh, chịu những cơn đau vật vã của căn bệnh ung thư máu giai đoạn cuối, mẹ chỉ thèm được ôm các con vào lòng. Hơn 1 tháng đột ngột phát bệnh là khoảng thời gian khó khăn đối với mẹ khi không được chăm sóc các con.
Thời gian của mẹ không còn nhiều, mà có vô số việc mẹ muốn làm cho các con. Mẹ còn luyến tiếc cuộc đời này nhiều lắm vì 2 thiên thần của mẹ còn quá nhỏ: Anh Hai mới 7 tuổi, còn em Út chỉ hơn 10 tháng. Mất mẹ là nỗi đau, nỗi mất mát quá lớn cho các con. Khi phát bệnh, mẹ đã hoảng hốt và vô cùng sợ hãi. Không phải mẹ sợ cái chết, mà mẹ sợ khi mẹ mất đi, các con sẽ như thế nào đây? Rồi những lúc ốm đau, bàn tay nào vỗ về, âu yếm các con? Những lúc chập chững bước vào đời, bàn tay nào sẽ dìu dắt các con?
Mẹ không đành lòng xa các con. Người mẹ nào cũng mong muốn dạy dỗ và chứng kiến con mình khôn lớn, trưởng thành.Mẹ ước có một phép màu nhưng cuộc sống lại khắc nghiệt với mẹ. Khi biết mình không còn hy vọng, mẹ đã bình tâm hơn và thanh thản chờ đợi. Mẹ chỉ mong ước khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại được chăm sóc các con. Chỉ là ủi cái áo cho anh Hai đi học, được một lần cuối cùng cho đứa con bé bỏng thỏa cơn khát sữa - những điều đơn giản như vậy mà mẹ vẫn không thể thực hiện được, đau lòng làm sao!
Các con hồn nhiên không biết nỗi đau sắp tới. Nhưng như vậy làm mẹ đỡ đau hơn. Anh Hai lớn nhất nên phần nào hiểu chuyện. Anh Hai biết mẹ bệnh, mẹ mệt nhưng tin tưởng vào ngày nào đó mẹ sẽ khỏe lại. Thương nhất là Út, khóc đòi mẹ bế. Khi thấy Út khóc, mẹ cũng không sao cầm được nước mắt. Những lúc như vậy, mẹ thầm trách ông Trời, sao không để mẹ chăm Út lớn thêm chút nữa, cho Út cai sữa mẹ rồi hãy bắt mẹ đi. Mẹ ra đi lúc này, tội cho Út lắm. Lòng mẹ đau đớn, vì niềm mong mỏi nhỏ nhoi đó không thành hiện thực.
Điều quan trọng của mẹ bây giờ là chạy đua với thời gian để có thể ở gần bên các con càng lâu càng tốt. Mỗi sáng còn thấy ánh bình minh, mẹ vui mừng khôn tả và cầu mong cho trời lâu tối. Khi màn đêm buông xuống, mẹ lại mong trời mau sáng. Mẹ tranh thủ từng giây phút một để sắp xếp lại cuộc đời - dành cho các con . 30 tuổi, mẹ không giàu có về tiền bạc. Mẹ chỉ có trái tim giàu tình yêu thương dành cho các con và mẹ muốn gửi tình yêu thương này lại cho các con, mãi mãi. Mẹ mong các con sẽ luôn sống tốt khi không còn mẹ trên đời - dù đi xa nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước chân khôn lớn của các con và hình bóng mẹ sẽ luôn mãi trong tim các con, các con vô cùng yêu thương của mẹ!

Ngọc Thảo (theo Báo PNVN)

Gửi bài 16 Tháng 11 2011 09:04
NN

Bài viết: 555
Mọi người đọc nhé!

Sợi dây tình yêu

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…
(Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)


Gửi bài 18 Tháng 11 2011 19:22
HC

Bài viết: 63
Chiếc bình nứt

Ngày xưa, có một người đàn ông treo hai chiếc bình lớn vào đòn gánh, đeo lên cổ và ra suối gánh nước. Một trong hai chiếc bình ấy bị một vết nứt còn chiếc bình kia thì hoàn hảo, lúc nào cũng mang đủ lượng nước về cho người đàn ông. Chiếc bình nứt thì chỉ mang về một nửa lượng nước so với chiếc bình hoàn hảo. Suốt 2 năm tròn, ngày nào cũng vậy, người đàn ông chỉ gánh về nhà được một bình rưỡi nước mà thôi. Dĩ nhiên, cái bình hoàn hảo lúc nào cũng hãnh diện về thành tích của mình vì đã hoàn tất một cách tuyệt hảo nhiệm vụ của nó được tạo ra. Chỉ tội nghiệp cho chiếc bình nứt, nó rất xấu hổ vì khuyết điểm của mình và xấu hổ cho bản thân vì chỉ thực hiện được một nửa nhiệm vụ được giao. Sau 2 năm chịu đựng cái mà nó cho là thất bại chua cay, một ngày nọ chiếc bình nứt liền lên tiếng với người đàn ông:
"Thưa ông, con rất xấu hổ vì vết nứt bên hông con làm vơi nuớc trên đường về nhà ông."
Người đàn ông liền đáp:
"Con không nhận thấy là hoa chỉ mọc bên phần đường của con thôi à?"
Đó là ta nhận thấy khuyết điểm của con nên đã gieo hạt hoa suốt dọc phần đường bên con từ suối về nhà. Hằng ngày, nước vơi từ vết nứt của con đã tưới nước cho hoa. Nhờ thế mà hàng ngày ông có hoa chưng trên bàn rất đẹp. Nếu mà con không phải là con như thế này thì làm sao trong nhà ông có hoa đẹp trang trí."

Các bạn à, mỗi người chúng ta đều là chiếc bình nứt cả đấy, mỗi người trong chúng ta đều có những khuyết điểm riêng biệt. Nhưng chính những khuyết đỉểm đó đã khiến cho cuộc sống chúng ta trở nên thú vị. Do đó, chúng ta phải chấp nhận cá tính của nhau, tìm ra những mặt tốt trong cá tính của nhau bạn nhé để các mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn, cuộc sống vui tươi hơn.

Gửi bài 21 Tháng 11 2011 08:40
NN

Bài viết: 555
Biết là nhiều khi những cá tính đó có thể không làm hại đến ai nhưng để chấp nhận được nó trong từng giờ, từng ngày, từng tháng, từng năm cũng là điều khó lắm đấy Chi ơi! :lol:

Gửi bài 22 Tháng 11 2011 15:13
HC

Bài viết: 63
Em đồng ý với chị NN, "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" :D

Gửi bài 13 Tháng 5 2012 16:17
HC

Bài viết: 63
Người thợ xây

Người thợ xây nọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình.

Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xây một căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời.

Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.

Mấy tháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: "Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụy với hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!"

Thật là bàng hoàng, nếu người thợ biết mình sẽ xây cất căn nhà cho chính mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất như thế nào.

Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.

Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn!

Gửi bài 24 Tháng 5 2012 11:06
HC

Bài viết: 63
TÌNH YÊU VÀ ĐÔI CÁNH

Ngày xưa, có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm, cô đi dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.
TÌNH YÊU VÀ ĐÔI CÁNH

Ngày xưa, có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm, cô đi dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.

Một hôm, cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.

Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi n vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãy chắp cho nó đôi cánh tự do.

Gửi bài 24 Tháng 5 2012 11:11
HC

Bài viết: 63
AN HƯỞNG CUỘC ĐỜI

Ngày xưa, có vị Hoàng Đế nọ muốn ban trọng ân cho một người cận thần. Nhà vua phán: "Ngươi có công lao rất lớn với ta. Kể từ cổng thành trở đi, ngươi phóng ngựa đi tới nơi nào ngươi dừng lại thì khoảng đất đó ta sẽ ban cho ngươi". Viên cận thần nhảy lên ngựa phóng đi, ra sức phóng ngựa để có được càng nhiều đất càng tốt.

Người đó đi suốt ngày đêm, khi mệt và đói cũng không dám ngừng nghỉ vì muốn có nhiều đất. Tới một ngày kia, sức khoẻ kiệt quệ vì đói và mệt, hắn lả đi gần chết ở trong rừng. Hắn lẩm bẩm: "Tại sao ta tham lam quá độ vậy, ta tận sức để có được nhiều đất đai. Bây giờ thì gần chết rồi ta chỉ mong có được một thước đất để được chôn cất mà thôi!"
o O o
Câu chuyện cổ kể trên cũng giống như cuộc đời của chúng ta. Hằng ngày, chúng ta gắng sức làm việc để mong có tiền tài, danh vọng và quyền thế. Chúng ta tận sức tới mức sao lãng sức khoẻ, đôi khi quên cả cuộc sống với gia đình, quên cả những cảnh đẹp thiên nhiên. Ngay cả trong những buổi họp bàn bè với danh nghĩa để giải trí, chúng ta vẫn có tư tưởng là sự giao thiệp sẽ có lợi cho việc tạo thêm tiền tài, danh vọng hay thế lực.

Rồi một ngày kia nghĩ lại, chúng ta sẽ thấy những sự cố gắng đó vô nghĩa lý. Than ôi! Lúc đó thì ta không thể quay ngược kim đồng hồ được nữa, chúng ta đã bỏ mất dịp hưởng an lạc của cuộc đời một cách chân chính.

Hãy sống tỉnh thức, để an hưởng cái đẹp của thiên nhiên, để tìm ra lẽ sống của cuộc đời.

Cuộc đời rất mong manh, hãy an trú trong hiện tại.

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thực Phẩm

cron