Trang chủ Diễn đàn các trường Thực Phẩm NHỮNG MẨU TRUYỆN HAY HAY...

NHỮNG MẨU TRUYỆN HAY HAY...


Gửi bài 30 Tháng 12 2012 21:32
HC

Bài viết: 63
Chôn lừa


Một bữa nọ, chú lừa của bác nông dân ngã xuống giếng. Con vật kêu la thảm thiết hàng giờ liền trong khi bác nông dân nghĩ cách cứu nó. Cuối cùng, bác cho rằng con lừa đã quá già, không đáng phải cứu và cái giếng đằng nào cũng phải lấp đi. Vậy là bác quyết định chôn nó luôn.
Bác ta mời vài người hàng xóm tới giúp. Bọn họ cầm lấy xẻng và bắt đầu xúc đất đổ xuống giếng. Lúc đầu, con lừa nhận ra điều gì đang xảy ra với nó và rống lên kinh hoàng. Sau đó, tiếng kêu nhẹ dần đi rồi lặng hẳn.
Sau một hồi đào, đổ, người nông dân nhìn xuống giếng và ngạc nhiên vô cùng. Sau mỗi xẻng đất đổ lên đầu con lừa, nó lại rũ đất xuống và dẫm lên chỗ đất đó. Cứ mỗi xẻng đất đổ lên lưng con vật, nó rũ xuống rồi đạp lên đó để nhích lên được một chút. Chẳng bao lâu mọi người ngạc nhiên khi thấy con lừa đã bước lên khỏi miệng giếng và chạy đi.

Cuộc đời sẽ đổ đủ thứ lên đầu bạn. Bí quyết để ra khỏi giếng sâu là rũ bỏ nó và bước lên. Mỗi rắc rối là một bước đệm để ta tiến lên. Chúng ta có thể ra khỏi những cái giếng sâu nhất bằng cách không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ đầu hàng, rũ bỏ các lo phiền và bước tới.

5 quy tắc đơn giản để có được hạnh phúc:

1. Giải phóng trái tim bạn khỏi sự hận thù.
2. Giải phóng trí óc bạn khỏi những ưu phiền.
3. Sống đơn giản.
4. Hãy cho thật nhiều.
5. Kỳ vọng ít thôi.

Gửi bài 04 Tháng 1 2013 08:53
NN

Bài viết: 555
Lâu mới thấy cô Chi xuất hiện, sang năm mới có dịp nào cô Chi phải ra Hà Nội chơi nhé, nhớ rủ cả chị Hòa nữa vì sợ chị ấy mải bếp núc quên hết lời hứa rồi :D
Câu chuyện của cô thật ý nghĩa, trong 5 qui tắc để có cuộc sống hạnh phúc thì riêng chị sẽ chọn "Sống đơn giản" làm "Kim chỉ nam" vì nếu đơn giản hóa mọi việc thì sẽ chẳng còn hận thù lẫn ưu phiền, cũng không kỳ vọng thái quá để rồi lại phải thất vọng tràn trề cô Chi nhỉ? :D

Gửi bài 04 Tháng 1 2013 11:07

Bài viết: 685
Lâu lắm mới thấy cô NN xuất hiện. Đi đâu mới về thế? Công việc thế nào? Nhớ chăm vào đây nhé không chú 007 đang giận trách mọi người bỏ bê diễn đàn, trong khi lại mải vui chơi bên Facebook kia kìa.

Gửi bài 08 Tháng 1 2013 09:40

Bài viết: 990
NN hết ôxy, ngoi lên lấy bình mới rồi sẽ lại lặn xuống đáy hồ Baikal ngay í mà :lol: :lol: :lol:
Chuyện ngụ ngôn của HC post hay quá, xin copy đưa về nhà mình treo nhá.

Gửi bài 10 Tháng 1 2013 16:40
HC

Bài viết: 63
@chị NN: Em cũng muốn ra HN gặp các anh chị ngoài đó, nhưng chưa có dịp nào đi được.
@chị Vitco: Chị cứ thoải mái lấy bài để copy nhé, thích post ở đâu thì post posting.php?mode=reply&f=10&t=124#

Gửi bài 10 Tháng 1 2013 16:45
HC

Bài viết: 63
CUỘC SỐNG LÀ THẾ

Ngày xưa có đôi vợ chồng nọ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái.

Khi đi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những người ở đây thì thầm: "Xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn… Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh."

Nghe vậy người vợ liền nói với chồng: "Không thể để họ nói xấu về con mình như vậy được".

Người chồng bèn nhấc cậu bé xuống và nhảy lên lưng lừa ngồi.

Khi qua xóm thứ hai họ lại nghe mọi người ở đây xì xầm: "Xem kìa, thằng chồng kia quả là không biết xấu hổ, khỏe mạnh thế mà lại ngồi trên lưng lừa để vợ và con đi bộ."

Anh chồng liền nhảy xuống khỏi lưng lừa và để chị vợ ngồi lên. Hai cha con đi bên cạnh.

Qua xóm thứ ba họ lại nghe thấy người ta xì xầm: "Tội nghiệp anh chồng, làm lụng vất vả cả ngày kiếm cơm áo về cho gia đình lại phải đi bộ, còn xem con vợ kìa! Cả thằng con nữa, đúng là vô phúc mới có bà mẹ như vậy."

Nghe vậy cả ba quyết định tất cả cùng ngồi lên lưng lừa rồi đi tiếp.

Khi đi qua một xóm nữa họ nghe thấy mọi người nói với nhau: "Đúng là lũ vô cảm, độc ác chẳng khác thú vật. Ba người ngồi trên lưng con vật nhỏ nhắn thế kia thì nó gãy lưng mất chứ.”

Nghe vậy ba người liền tụt khỏi lưng lừa và đi bên cạnh con vật.

Đến xóm tiếp theo mọi người cảm thấy không thể tin vào tai mình nữa khi nghe thấy người dân ở đây cười nhạo báng: "Nhìn kìa, đúng là lũ ngu. Cả ba lếch thếch đi bộ trong khi con lừa chẳng có gì trên lưng."


"Trên đời không có gì là hoàn hảo”, người đời sẽ luôn luôn tìm cách soi mói, chỉ trích chúng ta và rất khó để tìm được một người chấp nhận ta như ta vốn có. Hãy sống đúng với chính mình và làm những điều mà ta cảm thấy là đúng đắn và thoải mái. Đừng để người khác vẽ lối đi cho cuộc đời chúng ta và ngược lại.

"Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy: Hãy hát ca, nhảy múa và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay"

Gửi bài 11 Tháng 1 2013 15:54

Bài viết: 468
Hay quá Huệ Chi ơi, cho chị copy về nhé!

Gửi bài 16 Tháng 1 2013 12:52

Bài viết: 218
CÓ 1 BỨC THƯ HAY ĐÂY QUÝ VỊ

Thư của chồng Tây gửi chồng Việt

Bởi nhungdtt | Webphunu.net – 21 giờ trước
Email
Giới thiệu0Tweet
In
Bạn thân mến! Bạn có biết mong ước thiết tha nhất của đời tôi là gì không? Là một buổi sáng thức dậy bỗng dưng thấy mình trở thành một ông chồng Việt Nam như bạn.
Tại sao thế? Tại rất nhiều lý do. Nhưng quan trọng nhất, theo mình là đàn ông Việt Nam rất ít khi phải rửa bát, lau nhà.

Với tư cách đàn ông với nhau, cả bạn vào tôi đều hiểu lau nhà, rửa bát không có gì xấu. Thậm chí có những giây phút, có những thời điểm chúng còn đẹp đẽ và tuyệt vời. Nhưng ở đời có thiếu gì thứ không xấu mà đàn ông không làm. Vì hàng trăm lý do. Trong đó có lý do quan trọng nhất là vợ không bắt buộc.

Cả đàn ông Tây như tôi lẫn đàn ông Việt như bạn đều có vợ. Nhưng nếu vợ Tây buộc chồng làm việc nhà, thì vợ Việt lại tìm cách thuyết phục. Khác nhau chính ở chỗ này. Cả hai chúng ta đều yêu vợ, điều ấy không có gì phải bàn. Nhưng nếu bạn nghĩ yêu chỉ là nộp tiền lương đầy đủ thì tôi cho rằng còn phải nộp thêm sức lao động nữa. Mà lao động trong một gia đình thì không chỉ có ở bếp, mặc dù bếp rất quan trọng. Nói cách khác, bạn cho việc rửa bát là vớ vẩn, còn tôi nghĩ rằng khi lau bóng chúng là lau bóng trái tim mình cho nó thơm phức rồi dâng lên nàng, để nàng đựng bất cứ thứ gì nàng muốn, kể cả một bông hoa hồng hay một miếng thịt bò.

Điều trớ trêu là vợ Tây phần lớn không đẹp bằng vợ Việt. Họ to hơn, thô hơn, phải vàng hơn hoặc xanh hơn. Nhưng vợ Tây luôn ý thức và được xung quanh luôn cổ vũ cho ý thức rằng nếu chồng muốn có mình, chồng phải làm việc cho mình.


Sự làm việc này, than ôi, không ngoại trừ một lĩnh vực nào cả. Ở công ty, ở ngoài đường, ở phòng ngủ, ở trong bếp, đàn ông Tây lúc nào cũng có những thứ cụ thể để thực hiện một cách trực tiếp và rõ ràng.

Còn vợ Việt, ngược lại, rất nhiều cô có sẵn ý nghĩ trong đầu: muốn có chồng thì phải phục vụ chồng.

Điều may mắn đó của bạn nhiều lúc khiến tôi ghen tị đến điên cuồng. Tôi chưa bao giờ dám nói với vợ: anh có tiền nên anh không đón con. Anh đẹp trai nên anh không giặt đồ. Anh là trưởng phòng nên anh không đụng tới vòi nước. Anh có xe hơi nên anh khỏi lau nhà.

Tôi mà nói ra như thế, thì cả đàn bà, cả đàn ông, cả trẻ con, và cả chó mèo đều nhìn tôi như một tên ngớ ngẩn, thậm chí một tên quái vật.

Còn bạn thì sao?

Ngay từ thuở sinh ra, dù không phải điện thoại di động, bạn cũng được mặc định là không phù hợp với việc nhà. Muốn bạn vớ lấy các dụng cụ chùi rửa, các bà vợ phải vắt óc suy nghĩ. Tại sao bạn lại được hưởng cái quyền ấy? Trong khi nhìn chung, bạn chẳng có gì nổi trội hơn tôi? Đó là một câu hỏi mang tầm thế kỷ.

Là chồng Tây, sau bao đêm suy nghĩ, tôi chợt khám phá ra câu trả lời: chồng Việt Nam không khôn hơn ta. Nhưng vợ Việt Nam dại hơn vợ ta.

Chỉ có dại, cực kỳ dại mới bước vào một căn nhà và nghĩ ngay bếp là của mình. Họ quên phắt một điều cơ bản: bếp của những người đói mà đàn ông đói nhiều hơn đàn bà.

Khi đã nhận lấy bếp ngay từ đầu, vợ Việt Nam vô tình hay cố ý đẩy chồng ra phòng khác (phòng ngủ thì tôi không dám bàn vì bản chất tôi là người đứng đắn).

Phòng khách không có nước lau nhà, không có xà phòng rửa bát, cũng không có chổi chùi toilet. Phòng khách có trà, rượu, báo chí và ti-vi.

Tại sao bạn lại may mắn thế? Do học hành chăng? Do dòng dõi quý tộc chăng? Hình như không phải. Chẳng qua do bạn được thừa hưởng một cách tự nhiên điều này từ cha, từ ông, hoặc ông cố mình.

Đàn ông chúng ta không phải là một cái gì phi thường, vĩ đại. Phụ nữ suốt đời phải thương yêu, giáo dục, quyến rũ, đe dọa, thì chúng ta mới nên người. Vấn đề nằm ở chỗ các bà vợ đứng ở đâu khi làm những công việc đó. Cậu đã vớ bở khi vợ ngay từ đầu đã đứng ở vị trí thấp hơn, ít nhất trong phạm trù quét dọn, lau chùi tổ ấm.

Vợ Tây không thế. Không bao giờ thế. Cho nên nếu muốn trốn việc nhà, tôi chỉ còn cách mơ thành ông chồng Việt Nam.

Làm sao biến mơ trở thành thực bây giờ? Bạn giúp tôi đi.

Chờ thư bạn từng phút.

Ký tên

Gửi bài 16 Tháng 1 2013 16:09
007 Hình đại diện của thành viên

Bài viết: 2005
Lâu quá mới thấy chị NT xuất hiện. Em cứ tưởng chị bỏ quên chúng em như những người khác rồi rồi, hic. Theo chị thì khi đưa cái truyện này lên chị định khen đàn ông Việt hay chê đấy ạ?

Gửi bài 04 Tháng 2 2013 11:18
HC

Bài viết: 63
Chú Mèo Không Có Miệng

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần… Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?

Cô bé lại òa lên tức tưởi:

- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!

- Vậy ông sẽ nghe cháu!

Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.

Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.

Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ…

***

Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng – Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “Hello Kitty” (bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) – chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.

HC không biết “sự tích” Hello Kitty này có thật hay không. HC cũng không phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. HC chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú mèo Hello Kitty là một lần HC được nhắc nhở phải biết lắng nghe người khác – thực sự lắng nghe.

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Thực Phẩm

cron